Câu chuyện hoa lửa
Trận đánh buổi sáng
Tôi là Hoàng Ngọc Quê, sinh năm 1964, quê thôn Bái Xuân, xã Vĩnh Lộc. Là một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến dịch chống Mỹ năm 1975, trong ký ức người lính của tôi có một trận đánh ác liệt nhất, mà mỗi lần nhớ lại vẫn còn nguyên cảm giác căng thẳng như ngày nào.
Đó là một trận đánh mở đường tiến công, khi đơn vị tôi được giao nhiệm vụ đánh chiếm một vị trí phòng ngự quan trọng của địch để tạo thế áp sát. Khu vực này được bố trí hỏa lực dày, công sự kiên cố, địa hình trống trải, rất bất lợi cho bộ binh tiến công. Địch đã chuẩn bị sẵn tinh thần tử thủ, liên tục tăng cường bắn chặn để giữ bằng được tuyến phòng thủ cuối cùng.
Trận đánh bắt đầu từ rạng sáng. Khi hiệu lệnh phát ra, chúng tôi đồng loạt xung phong trong tiếng pháo và tiếng súng dồn dập. Địch phản ứng quyết liệt, bắn trả dữ dội, buộc bộ đội ta phải vừa đánh vừa cơ động, lợi dụng từng mô đất, từng đoạn giao thông hào để tiếp cận mục tiêu. Không khí chiến trường lúc ấy ngột ngạt, căng thẳng, tiếng nổ vang lên không dứt.
Có những thời điểm, đội hình bị chia cắt, liên lạc gián đoạn, mỗi tổ chiến đấu phải tự bám sát nhiệm vụ, giữ vững vị trí, không ai được lùi bước. Tôi còn nhớ rất rõ hình ảnh đồng đội dù mệt mỏi, thương tích nhưng vẫn động viên nhau tiến lên. Chính tinh thần ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những phút giây tưởng chừng không thể đứng vững.
Trận đánh kéo dài nhiều giờ liền, giằng co quyết liệt. Đến khi ta làm chủ được trận địa, tuyến phòng ngự của địch bị phá vỡ hoàn toàn, con đường tiến quân được khai thông. Khi tiếng súng lắng xuống, ai nấy đều kiệt sức, nhưng trong lòng trào dâng một niềm xúc động khó diễn tả: niềm tin mãnh liệt vào ngày toàn thắng của dân tộc.
Sau này nhìn lại, tôi luôn tâm niệm rằng: chiến thắng năm 1975 không chỉ là thắng lợi quân sự, mà là kết tinh của ý chí, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính. Trận đánh năm ấy với tôi không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở để càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay.



