Cựu chiến binh

Câu chuyện hoa lửa anh bộ đội Hà Ngọc Phúc sinh năm 1942 nhạp ngũ tháng 4/1972 xuất ngũ năm 1973 cấp bậc B1 đơn vị E256

Phú Thọ09/12/2025Đoàn xã Hương Cần (Đoàn xã Hương Cần)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Hà Ngọc Phúc sinh năm 1942, lớn lên giữa những năm tháng mà mỗi người dân Việt Nam đều mang trong mình một khát vọng chung: góp sức cho cuộc kháng chiến giành độc lập. Khi tiếng súng chiến tranh ngày càng dồn dập, tháng 4 năm 1972 – ở tuổi 30, cái tuổi đã chín chắn và từng trải – anh viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ, sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng để cống hiến cho Tổ quốc.

Anh được biên chế về đơn vị E256, một đơn vị chiến đấu trực tiếp trên nhiều chiến trường ác liệt. Cấp bậc B1, nhưng vai trò và tinh thần của anh trong đơn vị không hề nhỏ. Là người từng trải, anh luôn bình tĩnh, kiên định, trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều chiến sĩ trẻ mới vào trận.

Năm 1972 là một trong những giai đoạn nóng bỏng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đơn vị E256 liên tục cơ động, khi giữ điểm cao, khi đánh phản kích, khi lại bất ngờ hành quân xuyên đêm để kịp thời chi viện cho các hướng chiến lược. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất rung, trời chuyển, nhưng không gì làm lung lay được ý chí của người lính Hà Ngọc Phúc.

Có lần trong một trận đánh ác liệt, địch bắn phá dữ dội, đất đá bị xé tung, nhiều đoạn hào bị vùi lấp. Anh Phúc cùng đồng đội vừa bám giữ trận địa, vừa đào hào mở đường. Một chiến sĩ trẻ bị thương, máu thấm đỏ áo, anh liền lao tới dìu bạn về nơi an toàn, rồi quay lại vị trí chiến đấu mà chẳng kịp lau vết đất bụi trên mặt. Đồng đội nhớ mãi hình ảnh anh – dáng người gầy nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng, luôn động viên mọi người:
“Càng khó, càng phải giữ vững vị trí. Còn trận địa là còn niềm tin chiến thắng.”

Những tháng ngày ngắn ngủi trong quân ngũ – từ tháng 4/1972 đến đầu năm 1973 – tuy không dài như bao người lính khác, nhưng lại là quãng thời gian dữ dội nhất, ác liệt nhất. Chỉ hơn một năm khoác áo lính, anh đã trải qua tổng những gì mà cả đời khó có thể quên: tiếng bom vang vọng giữa rừng, những đêm đói rét hành quân, những người đồng đội ngã xuống mà không kịp gọi tên nhau.

Đến năm 1973, theo kế hoạch điều chỉnh lực lượng sau Hiệp định Paris, anh Hà Ngọc Phúc xuất ngũ, trở về quê hương với cấp bậc B1. Dù rời quân ngũ, anh vẫn mang theo trong mình hình ảnh của những người đồng đội, mang theo ký ức về một thời “hoa lửa” đầy gian khổ mà cũng thật đáng tự hào.

Nhìn lại, cuộc đời quân ngũ của anh Hà Ngọc Phúc là minh chứng cho tinh thần yêu nước chân thành, cho sự dấn thân của mỗi người Việt Nam trong thời khắc Tổ quốc cần. Dù chỉ hơn một năm chiến đấu, nhưng đó là một năm khắc sâu dấu ấn của lòng dũng cảm, trách nhiệm và sự kiên định trước hiểm nguy.

Anh – cùng biết bao người lính E256 – đã góp phần viết nên những trang sử rực lửa, làm nên chiến thắng vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn