Cựu chiến binh

câu chuyện hoa lửa anh bộ đội Nguyễn Hồng Phúc sinh năm 1943 nhập ngũ tháng 12/1960 phục viên 01/1982 cáp bậc U3 đơn vị D676 Bộ Tổng tham mưu

Phú Thọ09/12/2025Đoàn xã Hương Cần (Đoàn xã Hương Cần)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1943, lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng trai Nguyễn Hồng Phúc đã sớm hiểu rằng Tổ quốc đang cần những người thanh niên khỏe mạnh, dũng cảm đứng lên bảo vệ non sông. Đến cuối năm 1960, khi mới 17 tuổi, anh đã tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ. Tháng 12 năm ấy, anh rời mái nhà tranh đơn sơ để khoác lên mình tấm áo xanh màu lính, chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ đầy gian lao nhưng cũng vô cùng vinh quang.

Anh được biên chế về đơn vị D676 – Bộ Tổng Tham mưu, một lực lượng làm nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: tham gia chiến đấu, bảo vệ các cơ quan đầu não và thực hiện những nhiệm vụ cơ động theo yêu cầu của Bộ. Cấp bậc U3, nhưng tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường của anh vượt xa cả những vạch cấp hiệu trên vai. Anh luôn được đồng đội quý mến vì tác phong nhanh nhẹn, gan dạ và lòng tận tụy với nhiệm vụ.

Những năm tháng chiến tranh, đơn vị D676 thường xuyên cơ động theo từng chiến dịch lớn. Có những đêm hành quân bí mật xuyên rừng, chỉ nghe tiếng gió luồn qua tán cây và nhịp bước chân đều đặn của bộ đội. Có những ngày nắng cháy rát, cả đơn vị phải vượt dốc, leo núi, tải đạn, dựng trận địa. Dù cực khổ đến đâu, anh Phúc luôn là người đi đầu, động viên đồng đội:
“Còn hơi thở là còn chiến đấu. Còn chiến đấu là còn giữ được từng tấc đất của Tổ quốc.”

Một lần trong trận đánh ác liệt, đơn vị bị bom vùi. Mảnh đất dưới chân rung lên như muốn tách ra. Anh Phúc bị xô ngã, đất đá phủ kín người. Nhưng nghe đồng đội gọi, anh vẫn gượng bật dậy, lao vào đào bới, kéo một chiến sĩ bị thương ra khỏi đám đất sập. Khói bom còn cay mắt, anh đã lại lao về vị trí chiến đấu. Sự dũng cảm và kiên cường ấy khiến anh được đồng đội tin yêu, chỉ huy luôn yên tâm giao nhiệm vụ khó.

Từ những năm 1960 cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, D676 đã tham gia nhiều nhiệm vụ quan trọng. Anh Phúc, một người lính bình dị trong đội hình ấy, đã chứng kiến không biết bao nhiêu đồng đội ngã xuống, bao nhiêu vùng đất đổi màu vì bom đạn. Nhưng suốt 22 năm quân ngũ – từ 1960 đến 01/1982, anh chưa một lần lùi bước, chưa bao giờ ngại khó, ngại khổ.

Ngày anh phục viên trở về quê hương, mái tóc đã sớm điểm bạc, mỗi bước đi còn in dấu vết của những năm tháng hành quân nặng nề. Nhưng đôi mắt anh vẫn sáng, vẫn lấp lánh niềm tự hào của một người lính đã sống trọn vẹn thanh xuân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Hôm nay, khi nhắc đến anh Nguyễn Hồng Phúc, người ta nhắc đến một nhân chứng sống của những năm tháng “hoa lửa”, một người lính của Bộ Tổng Tham mưu luôn đặt nhiệm vụ lên trên tất cả. Cuộc đời anh là biểu tượng của lòng trung thành, ý chí bền bỉ và tình đồng chí thiêng liêng – những giá trị làm nên sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn