Cựu chiến binh

Câu chuyện hoa lửa anh bộ đội nhiễm chất độc da cam Hầ Xuân Tưởng nhậ ngũ tháng 10/1968 phục viên 11/1978 cấp bậc H2 đơn vị Bộ Tư lệnh công binh

Phú Thọ09/12/2025Đoàn xã Hương Cần (Đoàn xã Hương Cần)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 10 năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng trai Hà Xuân Tưởng – khi ấy mới ngoài đôi mươi – đã lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, rời mái nhà nghèo nơi miền núi heo hút, anh chỉ mang theo một mong ước giản dị: bảo vệ Tổ quốc và góp phần mang lại hòa bình cho nhân dân.

Anh được phân về Bộ Tư lệnh Công binh, một lực lượng đặc biệt vất vả và hiểm nguy. Công binh là những người mở đường, rà phá bom mìn, xây dựng trận địa, bắc cầu vượt sông, sửa chữa cầu đường ngay giữa mưa bom bão đạn. Các chiến sĩ công binh luôn là những người lặng lẽ đi trước, mở lối cho bộ đội chủ lực tiến công.

Cấp bậc Hạ sĩ 2 (H2), nhưng tinh thần trách nhiệm của anh lớn hơn nhiều so với cấp hiệu. Suốt những năm tháng đầu quân, anh Tưởng luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó:
– Rà phá bom nổ chậm còn sót lại trên đường.
– San lấp hố bom dưới mưa rơi và tiếng máy bay trinh sát lượn vòng trên đầu.
– Kéo từng thanh dầm thép để dựng lại những cây cầu bị bom đánh sập.

Mỗi lần đi mở đường, đồng đội vẫn hay nói đùa mà như thật:
“Công binh đi trước, cái chết đi ngay sau lưng.”

Một lần trong chiến dịch mở đường xuyên rừng Trường Sơn, đơn vị phải hành quân ban đêm để tránh máy bay địch. Khi đến đoạn suối sâu, cần bắc cầu tạm, anh Tưởng không ngần ngại lội xuống dòng nước lạnh buốt, cắm từng cọc gỗ để làm trụ, trong khi bom sáng rọi xuống như ban ngày. Anh bình tĩnh, kiên nhẫn, động viên đồng đội:
“Cầu vững thì xe qua, xe qua thì chiến trường có thêm sức mạnh.”

Nhưng hiểm nguy lớn nhất không chỉ là bom đạn. Trên những cung đường bị rải chất độc hóa học, anh cùng đồng đội ngày ngày phải tiếp xúc với đất, nước và hơi độc mà không hề biết rằng những thứ vô hình ấy sẽ để lại hậu quả nặng nề suốt đời. Chính những tháng năm mở đường giữa rừng nhiễm dioxin đã khiến anh mang trong mình di chứng chất độc da cam – thứ đau đớn âm thầm hơn cả vết thương chiến trận.

Đến tháng 11 năm 1978, sau 10 năm chiến đấu và phục vụ, anh Hầu Xuân Tưởng phục viên trở về quê hương. Ngày trở về, ba lô sờn vai, quân phục bạc màu, nhưng dáng đứng anh vẫn hiên ngang, ánh mắt vẫn sáng như những ngày còn trên chiến trường. Chỉ có điều, sức khỏe anh yếu dần theo năm tháng. Những cơn đau xương khớp, những đêm mất ngủ, hơi thở nặng nề… là dấu vết của chất độc da cam đã ngấm vào cơ thể.

Dù vậy, chưa bao giờ anh than vãn. Anh luôn nói với mọi người:
“Điều quý nhất là đất nước mình đã hòa bình. Tôi còn sống trở về đã là may mắn hơn bao đồng đội nằm lại trong rừng.”

Hôm nay, khi nhắc đến anh Hầu Xuân Tưởng – người lính Công binh năm nào – đó là nhắc đến một cuộc đời đầy nghị lực, một trái tim kiên trung và một hy sinh thầm lặng mà lớn lao. Anh là biểu tượng của một thế hệ đã không tiếc thanh xuân để mở đường, giữ đường, gìn giữ từng nhịp cầu cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn