Cau chuyện hoa lửa của anh bộ Đội Đinh Văn Diện nhập ngũ thán 4/1969 phục viên 7/1981 cấp bập U1 đơn vị F307
Tháng 4 năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng trai Đinh Văn Diện đã rời bỏ mái nhà thân yêu, từ giã cha mẹ và những nhọc nhằn nơi ruộng đồng để lên đường nhập ngũ. Khi ấy anh còn rất trẻ, nhưng đôi mắt đã ánh lên quyết tâm: “Tổ quốc gọi, mình phải đi.”
Anh được biên chế về đơn vị F307, một đơn vị nổi tiếng với nhiệm vụ cơ động chiến đấu ở nhiều chiến trường khốc liệt. Trong những ngày đầu huấn luyện, nắng đổ lửa, mồ hôi thấm đẫm áo, nhưng anh Diện vẫn kiên trì, bền bỉ, nhanh chóng trở thành một chiến sĩ vững vàng cả về kỹ năng lẫn tinh thần. Cấp bậc U1 của anh chính là sự ghi nhận cho tinh thần trách nhiệm, kỷ luật và sự trưởng thành trong chiến đấu.
Từ những năm 1969 đến ngày đất nước thống nhất, F307 hành quân khắp các mặt trận. Có những đêm xuyên rừng trong bóng tối đặc quánh chỉ nghe tiếng lá xào xạc. Có những ngày phải đào hầm tránh bom, rồi lại bật dậy chiến đấu khi còi báo động vang lên. Đồng đội của anh vẫn thường kể lại:
“Ở đâu khó, có Diện. Ở đâu nguy hiểm, Diện đều xung phong.”
Một lần trong trận đánh dữ dội bên bờ sông, địch nã pháo ầm ầm, đất đá tung lên đỏ lửa. Hào giao thông bị bom vùi, một chiến sĩ trẻ mắc kẹt bên trong. Không do dự, anh Diện lao vào giữa khói bụi, dùng tay không đào từng nhúm đất, lôi đồng đội ra khỏi vùng sập dù tiếng pháo vẫn gầm rít phía sau. Khi trở về vị trí chiến đấu, đôi tay anh rớm máu, khuôn mặt phủ đầy bụi khói, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng niềm quyết tâm.
Suốt những năm 1975–1981, sau ngày đất nước thống nhất, F307 tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới, giữ vững độc lập vừa mới giành được. Những tháng năm ấy, tuy không còn bom Mỹ, đạn pháo vẫn còn đó, hiểm nguy vẫn còn đó. Anh Diện cùng đồng đội dựng lán giữa rừng, canh gác mỗi đêm, giữ từng đoạn đường, từng ngọn đồi. Anh luôn nói:
“Hòa bình rồi, nhưng người lính vẫn phải giữ cho dân yên.”
Đến tháng 7 năm 1981, sau hơn 12 năm chiến đấu và phục vụ trong quân ngũ, anh Đinh Văn Diện phục viên trở về quê hương. Ngày anh bước xuống xe, ba lô sờn màu, đôi vai gầy nhưng dáng đứng vẫn hiên ngang như người lính ngày nào. Mái tóc đã bạc hơn, vết thương cũ đôi khi trái gió trở trời lại nhức buốt, nhưng anh mang theo niềm tự hào lớn lao của một thời tuổi trẻ sống giữa “hoa lửa”.
Hôm nay, nhắc đến anh Đinh Văn Diện – người lính F307 – người ta nhớ đến một chiến sĩ kiên trung, gan dạ, sống tình nghĩa với đồng đội và trọn lòng với Tổ quốc. Cuộc đời quân ngũ của anh không chỉ là những trang ký ức, mà còn là biểu tượng đẹp của một thế hệ đã dâng hiến tuổi xuân cho hòa bình và độc lập của non sông.



