Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN “HOA LỬA” CỦA CỤ PHẠM VĂN THÀNH

Vĩnh Long13/11/2025Nguyễn Châu Khả Tú (xã Hương Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1950 tại Bến Tre – vùng đất kiên trung “Đồng Khởi”, cụ Phạm Văn Thành lớn lên giữa tiếng bom đạn và khí thế đấu tranh sục sôi của quê hương. Năm 18 tuổi, cụ lên đường nhập ngũ vào ngày 17/11/1968, thuộc đơn vị Chỉ huy Tỉnh đội Bến Tre. Sáu năm quân ngũ (1968 – 1974), cụ đã tham gia hơn 53 trận chiến lớn nhỏ trên địa bàn khu vực.

Trong ký ức của cụ, trận chiến ở Bình Khánh là lần không thể nào quên – nơi mà đồng đội hi sinh ngay bên cạnh, còn chính cụ chỉ còn sống bằng lòng quả cảm và ý chí không lùi bước.

Một buổi sớm tinh mơ, khi đơn vị đang nghỉ trong khu dân, địch bất ngờ tập kích bằng hỏa lực mạnh. Tiếng đại liên, tiếng lựu đạn nổ dồn dập khiến đất trời rung chuyển. Cụ Thành vừa kịp bật dậy chưa kịp tháo mùng đã nghe tiếng súng quét xối xả. Ba đồng đội hy sinh ngay lập tức, riêng cụ và đồng chí Dũng Lia còn sống.

Thay vì rút lui, cụ ghì chặt khẩu AK, xông thẳng về phía địch để phản kích, vì cụ hiểu: “Nếu mình lùi một bước là anh em phía sau không còn ai để giữ.”

Trong cuộc đối đầu quyết liệt ấy, đồng chí Dũng Lia trúng lựu đạn và bị thương nặng. Anh nói trong hơi thở đứt quãng: “Thành ơi… tao không qua khỏi đâu… tụi bây ráng giữ đơn vị…”

Cụ Thành cố dìu anh ra phía sau nhưng địch xuất hiện quá gần. Cụ buộc phải đặt đồng đội nằm xuống, quay lại chiến đấu, vừa đánh vừa che chắn không để địch tiếp cận khu dân. Khi cơ hội đến, cụ bắn hạ tên lính Mỹ ở khoảng cách chỉ 10 thước, rồi quay lại ôm anh Dũng – nhưng anh đã hy sinh.

Máu, khói, và tiếng súng hòa vào nhau. Giữa hỗn loạn đó, cụ vẫn kịp thu giữ một khẩu đại liên và khẩu M79 – chiến lợi phẩm có giá trị chiến thuật quan trọng – rồi quay trở về đội hình. Mỗi bước chân như nặng trĩu bởi tình đồng đội gửi lại sau lưng.

Sau trận ấy, cụ Thành bị thương, được công nhận là Thương binh hạng 4, mang trong mình những vết thương còn nhức nhối đến tận hôm nay. Nhưng cụ chưa bao giờ xem đó là sự mất mát — mà là ký ức thiêng liêng về một thời thanh xuân cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN “HOA LỬA” CỦA CỤ PHẠM VĂN THÀNH | Câu chuyện thời hoa lửa