Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH VẤN VĂN ĐIÊM

CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH VẤN VĂN ĐIÊM

Lào Cai21/12/2025Hoàng Minh Nghĩa (Đoàn xã Khánh Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH

VẤN VĂN ĐIÊM

Ông Vấn Văn Điêm, sinh năm 1952, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi vừa tròn 19 tuổi, năm 1971, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông gác lại ước mơ riêng, khoác ba lô lên đường nhập ngũ, trở thành người lính pháo binh của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Những năm tháng quân ngũ của ông gắn liền với các chiến trường ác liệt nhất. Ông cùng đơn vị hành quân qua Tây Nguyên nắng gió, nơi rừng sâu núi thẳm, bom đạn cày xới ngày đêm. Ông tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, góp phần vào thắng lợi vĩ đại mùa xuân năm 1975, thống nhất non sông, đưa đất nước bước sang trang sử mới.

Chưa kịp nghỉ ngơi sau ngày hòa bình, ông lại tiếp tục cùng đồng đội làm nhiệm vụ quốc tế cao cả trong cuộc chiến tranh chống tập đoàn diệt chủng Pôn Pốt trên đất Campuchia. Đó là những năm tháng gian khổ không kém thời chống Mỹ: rừng rậm âm u, sốt rét rình rập, địch tàn bạo và hiểm độc.

Trong ký ức của ông, trận đánh đáng nhớ nhất là một lần ở bên Campuchia, khi đơn vị nhận lệnh tấn công vào doanh trại của Pôn Pốt. Đêm hôm ấy, pháo binh vào vị trí, không gian căng như dây đàn. Khi mệnh lệnh phát ra, ông và các đồng đội đồng loạt hướng nòng pháo về phía mục tiêu.

Từng tiếng pháo rền vang xé toạc màn đêm. Phát nào cũng trúng, địch hoàn toàn bị động. Chỉ trong thời gian ngắn, doanh trại của Pôn Pốt bị tiêu diệt, trận đánh kết thúc nhanh gọn, dứt khoát, mang lại thắng lợi trọn vẹn. Đó là khoảnh khắc ông không bao giờ quên – khoảnh khắc của sự phối hợp, lòng dũng cảm và niềm tin tuyệt đối vào đồng đội.

Trải qua chiến tranh, ông Điêm trở về đời thường với dáng vẻ bình dị của một người lính năm xưa. Dù không còn cầm súng, nhưng tinh thần người lính vẫn luôn cháy trong ông – âm thầm, bền bỉ như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Gửi gắm tới thế hệ trẻ hôm nay, ông chân thành nhắn nhủ:
“Hãy sống sao cho có ích cho xã hội. Muốn sống có ích, trước hết phải học hành chăm chỉ, ngoan ngoãn, lễ phép, biết trân trọng công sức của cha ông và những gì mình đang có. Đất nước có được hòa bình hôm nay là bằng máu xương của biết bao thế hệ.”

Câu chuyện đời ông Vấn Văn Điêm không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là ngọn lửa truyền thống, soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau – để hoa của hòa bình mãi nở trên mảnh đất đã từng nhuốm lửa đạn năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn