CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA NGUYỄN THỊ HẠNH
Trời rạng sáng trên cánh rừng Trường Sơn. Sương còn bám trên lá, gió lạnh cắt da. Hạnh – cô gái giao liên tuổi chưa đầy đôi mươi – buộc lại dải khăn đỏ trên vai, rồi khoác chiếc túi tài liệu vào ngực. Hôm nay, cô nhận nhiệm vụ đặc biệt: chuyển bức điện mật sang căn cứ bên kia suối A Sáp trước khi địch mở cuộc càn.
“Đường nguy hiểm đấy, Hạnh có sợ không?” – anh Chính trị viên hỏi.
Cô cười nhẹ: “Em chỉ sợ không kịp mang tin cho các anh thôi.”
Nụ cười ấy, giữa bom đạn, khiến ai cũng tin cô gái nhỏ này có một trái tim thép.
Hạnh chạy dọc những con đường mòn chằng chịt. Tiếng máy bay biệt kích quần thảo trên đầu, tiếng bom dội rung cả mặt đất. Đến gần trưa, máy bay địch thả dây thép và lính biệt kích bắt đầu rà soát khu vực.
Ở một đoạn suối cạn, Hạnh gặp tốp dân công hỏa tuyến đang gùi gạo. Một chị dúi vào tay cô nắm cơm:
“Ăn đi em, đường phía trước có tụi nó phục kích đấy.”
Hạnh gật đầu cảm ơn rồi lao đi. Đến khe đá, tiếng chó săn của địch sủa inh ỏi. Không thể để tài liệu rơi vào tay giặc, Hạnh quyết định men theo vách đá dựng đứng, chỉ bám bằng những chùm rễ nhỏ. Chân tay rớm máu, nhưng cô vẫn giữ chặt túi tài liệu trước ngực.
Chiều xuống, Hạnh cách căn cứ chỉ còn hơn một cây số. Nhưng bất ngờ, địch ập đến từ phía hẻm núi. Ba tên lính Mỹ-ngụy tiến lại gần, súng lăm lăm. Hạnh lập tức trườn xuống hố bom cũ, chờ thời cơ.
Một tên lính thò chân xuống gần miệng hố. Chỉ một bước nữa thôi, nó sẽ phát hiện ra cô.
Hạnh siết chặt trái lựu đạn trong tay. Nếu bị bắt, tài liệu mất, đồng đội nguy hiểm. Cô quyết định:
“Nếu chúng nó phát hiện, mình sẽ nổ lựu đạn.”
Nhưng may mắn thay, tiếng pháo từ hướng căn cứ nổ vang khiến địch vội rút đi. Hạnh thở phào, đôi bàn tay run lên vì căng thẳng, rồi tiếp tục lao về phía trước.
Khi đến được trạm giao liên, bầu trời đã tối đen. Chỉ huy đơn vị mở tài liệu, mặt tái đi:
“Tin này mà chậm vài giờ là chúng ta bị đánh bất ngờ rồi, Hạnh ơi.”
Hạnh mỉm cười, đôi mắt sáng lên giữa gương mặt lấm lem:
“Còn thở là còn chạy nhiệm vụ, anh ạ.”
Đêm ấy, đơn vị kịp thời rút quân, lập thế trận mới và đánh bại cuộc càn của địch. Ai cũng nhắc tên Hạnh với niềm tự hào.
Hạnh không cao lớn, không hào nhoáng. Cô chỉ là một cô gái nông thôn tóc cột gọn, áo bạc màu, tay đầy vết xước. Nhưng trong cô là ngọn lửa quyết tâm, lòng trung kiên và tình yêu đất nước mãnh liệt.
Giữa những năm tháng “thời hoa lửa”, cô đã góp sức trẻ, trí dũng và sự hy sinh thầm lặng để làm nên chiến thắng.



