Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA ÔNG Nguyễn Công Đàm – THỜI KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ

HỒI ỨC NGUYỄN CÔNG ĐÀM (Suy ngẫm về Chiến tranh, thơ ca và Sự kiên cường của người Việt Nam) LỜI MỞ ĐẦU Tôi là Nguyễn Công Đàm, người con của Bảo Ái- Lào Cai. Tôi đã già tóc đã bạc màu, đi phải chống gậy rồi các cháu ạ, nhưng mỗi khi nhắc lại chiến tranh, hai tiếng ấy đủ để gợi lên muôn vàn cảm xúc và hình ảnh khắc nghiệt trong tâm trí của những người đã từng đi qua nó. Với một người lính, chiến tranh không chỉ là những trang sử oai hùng hay đau thương, mà còn là một chuỗi những hồi ức dai dẳng,

Lào Cai11/01/2026NGuyễn Công Đàm (xã Bảo Ái- tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HỒI ỨC NGUYỄN CÔNG ĐÀM

(Suy ngẫm về Chiến tranh, thơ ca và Sự kiên cường của người Việt Nam)

LỜI MỞ ĐẦU

Tôi là Nguyễn Công Đàm, người con của Bảo Ái- Lào Cai. Tôi đã già tóc đã bạc màu, đi phải chống gậy rồi các cháu ạ, nhưng mỗi khi nhắc lại chiến tranh, hai tiếng ấy đủ để gợi lên muôn vàn cảm xúc và hình ảnh khắc nghiệt trong tâm trí của những người đã từng đi qua nó. Với một người lính, chiến tranh không chỉ là những trang sử oai hùng hay đau thương, mà còn là một chuỗi những hồi ức dai dẳng, gắn chặt với màu áo lính, mùi thuốc súng, và cả những vết thương còn mãi, những đồng đội đã nằm xuống. Hôm nay, các cháu về thăm muốn nghe lại câu truyện lịch sử chiến tranh tôi đã từng đi qua, tôi sẽ kể một cách bình dị và chân thật nhất. Chuyện của một người lính dành cả thanh xuân cả cuộc đời cho hòa bình đất nước và cũng là chuyện của cả một thế hệ đã đi qua hơn nửa thế kỷ bão lửa.

CHƯƠNG 1 – TUỔI TRẺ Ở CỦA NGƯỜI LÍNH VỚI ƯỚC MƠ CÒN ĐANG DANG DỞ

Tôi quê ở xã Bảo Ái, Tỉnh Lào Cai. Thời tôi lớn lên, chiến tranh đã hằn sâu trong tâm trí. Tuổi trẻ của chúng tôi cũng nhiều hoài bão cũng nhiều ước mơ lắm, nhưng thời đó vất vả lắm tuổi thì trẻ, nhưng trách nhiệm lại nặng nề hơn tuổi của mình. Gia đình đông anh em, khó khăn chồng chất khó khăn nương tựa nhau.

CHƯƠNG 2 – HÀNH TRÌNH 9 NĂM NHẬP NGŨ NGƯỜI LÍNH TRẺ (1967-1976)

Tôi bước vào chiến trường năm 1967, khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi. 9 năm, một quãng thời gian đủ dài để biến một chàng trai với bầu nhiệt huyết non trẻ thành một chiến binh chai sạn, mang theo trong ánh mắt những thước phim quay chậm về máu và hoa, về sự sống và cái chết.

* Khởi Đầu Trên Đường Mòn (1967 – 1968)

Mùa hè năm ấy, tiếng gọi thiêng liêng đã kéo tôi ra khỏi lũy tre làng, khoác lên mình màu xanh áo lính. 1967, đó là thời điểm cuộc chiến đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Ký ức đầu tiên khắc sâu không phải là tiếng súng, mà là con ĐƯỜNG MÒN. Chúng tôi hành quân ròng rã, gánh trên vai không chỉ súng đạn mà còn là nỗi nhớ nhà cháy bỏng. Rừng già nuốt chửng chúng tôi. Mỗi bước chân là một thử thách: sốt rét rừng, đói khát, và trên hết là những trận bom B-52 rải thảm. Chúng tôi cứ hành quân 4 đêm lại nghỉ 1 đêm

Nhưng chính nơi núi rừng ấy, tình đồng đội đã nảy nở mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì. Chúng tôi chia nhau từng hạt muối, từng ngụm nước, cùng nhau vượt qua cái chết, là một bài học đắt giá, máu đã đổ rất nhiều, nhưng ngọn lửa cách mạng đã được thắp lên rực rỡ trong lòng chúng tôi.

* Cuộc Sống Trong Lòng Đất

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chiến đấu kéo dài và dai dẳng. Đơn vị tôi hoạt động chủ yếu ở chiến trường miền Nam, nơi chúng tôi học cách sống như những con chuột đất. Hầm bí mật, địa đạo trở thành ngôi nhà thứ hai.

Ký ức về quãng thời gian này là: Mùi ẩm mốc và thuốc súng quyện vào nhau, ám ảnh mãi không tan cùng với sự thiếu thốn cùng cực: nước mưa lọc qua lá cây, và những bức thư nhà mờ chữ được truyền tay nhau đọc đi đọc lại.

Nhiều người bạn đã nằm lại nơi rừng sâu, Trung đội tôi 11 người thì 10 không kịp thấy ngày đất nước thống nhất, họ đã nằm lại nơi chiến trường một mình tôi còn sống sót. Mỗi cái chết là một nhát cứa vào tim, nhưng nó lại càng hun đúc quyết tâm chiến đấu.

Tôi vẫn nhớ như in năm 1972, những trận đánh lớn diễn ra liên miên. Chiến trường như một lò lửa, buộc chúng tôi phải nếm trải tất cả những giới hạn của sinh mạng mình. Có những lúc tưởng trừng như đã nằm tại nơi chiến đấu với những vết thương chằng chịt; Bị bỏng đầu và gáy, bị bắn vào tay và đùi, bị bom vùi lấp đất vẹo cột sống, bị mảnh đạn găm vào đỉnh đầu nhưng lúc đấy chúng tôi mạnh mẽ lắm chúng tôi chiến đấu bằng lý tưởng, và bằng cả niềm hy vọng mong manh về một ngày được trở về.

Hiệp định Paris năm 1973 mang lại chút hy vọng về hòa bình, nhưng chiến sự vẫn chưa dừng hẳn. Chúng tôi vẫn phải giữ vững trận địa, vẫn phải đối mặt với những cuộc càn quét nhỏ lẻ. Giai đoạn này, sự mệt mỏi thể chất đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng tinh thần lại càng được củng cố. Ai cũng hiểu, ngày thắng lợi không còn xa nữa. Từ sự kiên trì âm thầm, bỗng chốc chúng tôi tiến lên như vũ bão. Cảm giác chiến thắng dâng trào trong huyết quản, xua tan mọi mệt mỏi của 9 năm ròng rã.

Khi hòa bình tôi chưa được về mà đang điều trị vết thương, khi nghe mọi người nói lá cờ Giải phóng đã tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, tôi đã bật khóc. Đó không chỉ là nước mắt của niềm vui chiến thắng, mà còn là nỗi nhớ những người thân những người đồng đội của tôi đã hy sinh.

9 năm chiến đấu đã lấy đi tuổi thanh xuân và để lại trên người tôi những vết sẹo không thể xóa nhòa, cả trên da thịt lẫn trong tâm hồn. Chiến tranh đã qua, tiếng súng đã tắt, nhưng những hình ảnh về đồng đội đã khuất, về những trận chiến ác liệt vẫn luôn hiện hữu trong giấc ngủ và ký ức.

Giờ đây, khi ngồi lặng lẽ nhìn lại, điều tôi thấy rõ nhất không phải là nỗi đau, mà là sự kiên cường và lòng yêu nước đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Chín năm ấy là một phần máu thịt, là minh chứng cho một thế hệ đã sống và chiến đấu hết mình vì một ước mơ duy nhất: Độc lập và Thống nhất.

LỜI GỬI THANH NIÊN HÔM NAY

Gửi đến các cháu những người con của thời bình. Những người đang được sinh ra và lớn lên dưới bầu trời xanh không tiếng súng

Chúng tôi những người đã từng khoác lên màu áo lính mang trong mình những kí ức về khói lửa và hy sinh có đôi lời gửi đến các cháu

- Chiến tranh không phải câu chuyện cổ tích.

- Hòa bình là món quà vô giá

- Sống tử tế, biết yêu thương và sẻ chia.

- Trách nhiệm của thế hệ trẻ.

- Tự hào nhưng không tự mãn, biết trân trọng quá khứ và hướng về tương lai.

Các cháu là niềm hy vọng của đất nước. Hãy sống xứng đáng với những hy sinh đã qua biến những đau thương của lịch sử thành động lực để vươn lên.

LỜI CUỐI

Tôi - Nguyễn Công Đàm, người con Bảo Ái, 9 năm ra trận chiến đấu tham gia chiến trường Lào- Cam pu chia – Miền Nam tôi đã sống, đã chiến đấu, và đã trở về, khi kể câu chuyện này không phải để các cháu khen ngợi mà nhắc nhở các cháu những thế hệ trẻ những mầm non tương lai của đất nước “ Hòa bình đẹp lắm, nhưng có được hòa bình không phải dễ dàng” các cháu hãy sống và học tập thật tốt, là cháu ngoan bác hồ là một người công dân tốt để xứng đáng với những gì ông cha đã hi sinh để gìn giữ nó nhé!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn