Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN HOA LỬA Đồng chí Hà Đức Ơn – Người lính nơi biên cương Tổ quốc (1)

Thông tin đang cập nhật

Đà Nẵng22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN HOA LỬA
Đồng chí Hà Đức Ơn – Người lính nơi biên cương Tổ quốc

Giữa núi rừng biên giới phía Bắc, nơi mây phủ quanh năm và gió mang theo hơi lạnh của đá núi, có những năm tháng lửa đạn đã hun đúc nên một thế hệ người lính kiên cường. Trong dòng chảy lặng thầm mà dữ dội ấy, đồng chí Hà Đức Ơn là một trong những bông hoa lửa nở giữa gian lao, góp phần giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Năm 1984, khi đất nước vẫn còn đối mặt với những thử thách khốc liệt nơi tuyến đầu biên giới, đồng chí Hà Đức Ơn lên đường nhập ngũ, mang theo hành trang giản dị của tuổi trẻ: lòng yêu nước nồng nàn, niềm tin son sắt vào Đảng, vào quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Tạm biệt gia đình, tạm biệt quê hương, anh khoác ba lô lên vai, bước vào cuộc đời người lính với ý chí sắt đá: “Còn đất nước, còn biên cương – còn người lính đứng gác.”

Những năm tháng chiến tranh biên giới là chuỗi ngày đầy gian khổ. Nơi anh đóng quân, núi cao dựng đứng, đường mòn cheo leo, thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề. Ban ngày huấn luyện, tuần tra; ban đêm phục kích, canh gác, sẵn sàng chiến đấu. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng đất đá đổ sập hòa vào nhịp tim người lính trẻ. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, đồng chí Hà Đức Ơn và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, quyết không để kẻ thù xâm phạm chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Có những đêm dài nơi chốt gác, ánh lửa nhỏ bập bùng sưởi ấm giữa giá lạnh. Trong ánh lửa ấy, người lính trẻ nhớ về quê hương, về mẹ già, về những mùa lúa chín. Nhưng trên tất cả là ý thức trách nhiệm và niềm tự hào: được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, được góp phần viết tiếp trang sử bảo vệ non sông. Chính trong gian khổ ấy, hoa lửa đã nở – đó là lòng dũng cảm, là tinh thần đồng đội keo sơn, là sự hy sinh thầm lặng không cần danh xưng.

Ba năm quân ngũ (1984 – 1987) là ba năm rèn luyện và trưởng thành. Đồng chí Hà Đức Ơn không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ chiến đấu, mà còn là người lính gương mẫu trong kỷ luật, sẵn sàng nhận phần khó về mình, nhường phần thuận lợi cho đồng đội. Trong những thời khắc cam go nhất, anh vẫn vững vàng nơi tuyến đầu, góp phần giữ bình yên cho biên giới, cho làng bản phía sau.

Năm 1987, đồng chí xuất ngũ, rời quân đội trong niềm tự hào lặng lẽ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu ấn của những năm tháng hoa lửa vẫn in đậm trong trái tim người lính năm xưa. Trở về đời thường, anh mang theo phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” – cần cù, trách nhiệm, sống nghĩa tình – tiếp tục đóng góp cho quê hương bằng những việc làm giản dị mà bền bỉ.

Câu chuyện về đồng chí Hà Đức Ơn không phải là những chiến công được ghi bằng huân chương rực rỡ, mà là bản anh hùng ca thầm lặng của người lính giữ biên cương. Đó chính là vẻ đẹp của hoa lửa – nở giữa khói bom, tỏa sáng bằng lòng trung thành và sự hy sinh vì Tổ quốc.

Hôm nay, trong hòa bình, khi biên giới yên bình và đất nước đổi mới từng ngày, câu chuyện ấy vẫn còn nguyên giá trị. Đó là lời nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm giữ gìn độc lập, chủ quyền; là niềm tri ân sâu sắc dành cho những người lính như đồng chí Hà Đức Ơn – những người đã lặng thầm viết nên mùa xuân cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn