Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN HOA LỬA-HỒI ỨC CỦA NGƯỜI CÒN SỐNG

HỒI ỨC CỦA NGƯỜI CÒN SỐNG

Đắk Lắk23/04/2026Đoàn trường THPT Phan Đình Phùng (Phường Sông Cầu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN HOA LỬA-HỒI ỨC CỦA NGƯỜI CÒN SỐNG

"Mình là một người lính, chúng là quân địch, chúng giết bà con ta, ta phải xung phong mang theo con dao và chiếc khăn trắng để khi giết được chúng lấy máu đem về cho bà con".

Lời nói trào dâng một nỗi căm giận khôn nguôi. Đó là một lời thề, một sự quyết tâm của ông Lê Văn Minh - cựu chiến binh kháng chiến chống Mỹ, khi nghe tin đồng bào ta bị lính Mỹ giết không gớm tay. Từ người già cho đến trẻ em đều bị chúng sát hại và ném xuống đáy giếng lạnh lẽo. Chúng tôi, đoàn viên thanh niên của trường trung học phổ thông Phan Đình Phùng được dịp lắng nghe ông Lê Văn Minh kể về những ngày đối diện trực tiếp sinh tử, những lần không ngại gian lao xung phong ra chiến trận và cả những vết sẹo đến nay đã nhạt màu nhưng không bao giờ phai trong ký ức.Ông tham gia cách mạng vào năm 1960 làm liên lạc bí mật thư từ cho cơ sở. Đến năm 1964, ông tham gia bộ đội của huyện và đã có nhiều trận đánh thành công. Đến giữa năm 1964, ông xung phong tham gia bộ đội đặc công của tỉnh.Khi là một đặc công, ông Minh đã trải qua một cuộc chiến mà ông cho rằng là vô cùng ấn tượng. Đó là vào khoảng một giờ sáng, trong màn đêm tĩnh lặng, bốn người lính trong đó có tiểu đội trưởng là ông Lê Văn Minh, trung đội trưởng và hai chiến sĩ. Chỉ có bốn người nhưng phải đối đầu với cả một trung đội Mỹ. Nhưng với tinh thần anh dũng, họ đã thành công len lỏi vào trong vòng vây, đột nhiên họ bị mất liên lạc khiến cả nhóm rơi vào trạng thái bối rối. Họ hiểu rằng đến để tấn công thành công phải đợi hiệu lệnh, nếu không sẽ bị phát hiện và gặp nguy.May mắn thay, liên lạc được nối lại, một chiến sĩ đã nổ súng gây phân tán chú ý của kẻ địch. Nhân cơ hội, ông Minh sẵn trên người một khối thuốc nổ lớn, lặng lẽ rút chốt và ném vào trại địch. Trong chốc lát tiếng nổ vang lên tiêu diệt toàn bộ kẻ thù. Bên trong trại chỉ còn lại một tên lính Mỹ đang nằm thoi thóp. Nhưng vì tiếng động lớn nên đã thu hút vài tên lính Mỹ khác kéo đến phản công, làm cho một anh chiến sĩ hy sinh và một người khác bị thương. Cuối cùng chỉ còn lại trung đội trưởng và ông Minh.Ông còn kể lại cái lần mà ông bị thương nặng khi đang ăn trưa. Khi đó anh em của ông đã ăn xong và qua đơn vị khác. Trong lúc ông chuẩn bị ăn thì bỗng chốc tiếng bom từ quân địch vang lên. Những quả bom rơi xuống khiến ông bị thương nặng. Vết thương từ vai lan xuống tận xương sườn khiến ông không thể tham gia chiến trận. Ông phải chịu đựng cắt bảy cái xương sườn, một lát phổi và ra Bắc để tĩnh dưỡng.Ra đến Bắc, một mối lương duyên sắp đặt, ông Minh và bà Nguyễn Thị Hạnh - cũng là một người có công trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước gặp nhau. Cứ thế họ bên nhau và xây dựng tổ ấm đi xuyên qua chiến tranh đến tận thời bình. Đây có lẽ là một hành trình viên mãn của cuộc đời ông Lê Văn Minh. Ông Minh từng nói rằng: "mất mát thiệt, đau thiệt nhưng chiến tranh mà biết làm sao, chỉ biết chiến đấu". Lời nói ấy là sự khẳng định sự khốc liệt của chiến tranh cũng như lòng dũng cảm, kiên cường của một người lính. Chính những điều ấy đã trở thành bài học và sự kiên trì, lòng bất khuất cho thế hệ trẻ ngày nay noi gương, học tập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn