Cựu chiến binh

Câu chuyện hoa lửa : Ký ức đậm nét của người nông dân sinh năm 1952

Trà Vinh, vùng đất hiền hoà , ôm ấp tâm hồn du khách bằng những hàng sao, hàng me cổ thụ trăm tuổi xanh mát che rợp bóng đường. Nơi đây không chỉ có cảnh quan bình yên, u tịch của những ngôi chùa Khmer ngàn năm tuổi, mà còn đọng lại trong lòng người bởi sự chân chất, hiền hậu của con người và nét văn hóa độc đáo, diệu kỳ. Ai đã từng đến Trà Vinh, chắc hẳn không thể nào quên được cảm giác đi dưới những vòm cây cổ thụ xanh mướt trong nội ô thành phố, nơi được ví như “thành phố trong rừng xanh”. Cả

Vĩnh Long09/02/2026Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trà Vinh, vùng đất hiền hoà , ôm ấp tâm hồn du khách bằng những hàng sao, hàng me cổ thụ trăm tuổi xanh mát che rợp bóng đường. Nơi đây không chỉ có cảnh quan bình yên, u tịch của những ngôi chùa Khmer ngàn năm tuổi, mà còn đọng lại trong lòng người bởi sự chân chất, hiền hậu của con người và nét văn hóa độc đáo, diệu kỳ. Ai đã từng đến Trà Vinh, chắc hẳn không thể nào quên được cảm giác đi dưới những vòm cây cổ thụ xanh mướt trong nội ô thành phố, nơi được ví như “thành phố trong rừng xanh”. Cảm giác ấy thật nhẹ nhàng, như muốn níu chân người lữ khách ở lại mãi. Nét đẹp của Trà Vinh còn nằm ở tấm lòng của người dân, chân chất, thân thiện và mến khách. Đến Trà Vinh, ta cảm nhận được tình người, tình đất, và sự bình yên lan tỏa trong từng nhịp sống.

Tuổi thơ của người nông dân sinh năm 1952

Ông tên : Trần Ngọc Kim

Sinh ngày 01/01/1952

Tuổi thơ của ông gắn liền với những tiếng bom mìn , rồi đến những năm tháng chống Mỹ cứu nước gian khổ. Ông thường kể cho chúng tôi nghe về thời niên thiếu đi học phải sơ tán, những đêm nằm trong hầm nghe tiếng máy bay rít qua , ông nói một ký ức ông chẳng thể quên đó chính là Ký ức đậm nét nhất của ông là những chuyến xuồng ba lá len lỏi trong các kênh rạch chằng chịt ở Cầu Ngang, Châu Thành. Dưới danh nghĩa là người đi làm ruộng, đi đánh cá, ông đã nhiều lần âm thầm hỗ trợ bà con xóm giềng, che chở cho những người hoạt động cách mạng bị thương hoặc chuyển nhu yếu phẩm qua các trạm kiểm soát.Lịch sử trong mắt ông không phải là những con số ngày tháng khô khan, mà là hình ảnh những chiếc cầu dừa bị sập, là những ngôi chùa Khmer cổ kính che chở cho dân lành tránh bom, là màu áo nâu sồng của người nông dân Trà Vinh chịu thương chịu khó. Ông đã đi qua những năm tháng ấy bằng sự khôn khéo và một đức tin sắt đá vào ngày đất nước lặng tiếng súng. Ngừời đàn ông ấy mang theo những vết sẹo của chiến tranh nhưng nụ cười vẫn hiền hậu. Ông kể về những năm tháng niên thiếu , thời kỳ khó khăn, rồi thời đổi mới, khi đất nước chuyển mình. Ông là người đã tận mắt chứng kiến đất nước từ hoang tàn sau chiến tranh trở thành một quốc gia đang trên đà phát triển, từ những ngôi nhà mái lá, tường đất đến những con đường bê tông rộng mở.Đối với tôi, ông không chỉ là một người nông dân , mà là một nhân chứng sống của lịch sử. Những câu chuyện của ông là bài học vô giá về tình yêu quê hương, đất nước và sự kiên cường. Nhìn ông , tôi càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình ngày hôm nay.Người đàn ông sinh năm 1952 ấy giờ đây đã là một cây đại thụ trong gia đình. Dù không có những tấm quân phục bạc màu hay những tấm huân chương trên ngực áo, nhưng những nếp nhăn và đôi bàn tay thô ráp của ông chính là minh chứng cho một thế hệ đã bám trụ lấy đất, lấy phèn để giữ màu xanh cho quê hương Trà Vinh.

Qua câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng: lịch sử không chỉ được viết nên bởi những vị tướng hay những người cầm súng, mà còn được viết bởi những người nông dân bình dị đã sống, chịu đựng và yêu thương mảnh đất của mình bằng tất cả bằng trái tim

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn