Câu chuyện hoa lửa - Ký ức không nói thành lời của người chiến sĩ trẻ
Liệt sĩ: Lê Văn Quý sinh năm (1912 – 1974)
Nguyên quán: xã Ngũ Lạc, huyện Cầu Ngang, tỉnh Cửu Long
Theo lời kể của ông kể lại cho cô Nhung – con ông Quý:
Tôi nhận lệnh tham gia kháng chiến chống Mỹ ở huyện Duyên Hải đúng lúc quê nhà vào mùa gặt. Ba chỉ khẽ gật đầu như muốn nói “con đi đi”, còn mẹ thì âm thầm chuẩn bị cho ông một bọc cơm nếp với mấy củ khoai. Hình ảnh ấy cứ trong tâm trí tôi suốt đoạn đường hành quân đầu tiên như một nỗi nhớ âm ấm trong ngực.
Đến ngày nổ phát pháo đầu tiên, tim tôi như bị rơi tuột xuống khi cảm nhận sức giật khủng khiếp từ nòng pháo. Nhưng chỉ cần liếc sang cũng thấy các anh em vẫn điềm tĩnh, thao tác thuần thục như không hề sợ hãi. Chính khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình không được phép chùn bước. Chúng tôi kiên cường bám trụ, quyết tâm vượt qua mọi gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ. Tuy vậy không phải trận đánh nào cũng có thể đổi lấy thắng lợi bằng những mất mát quá lớn. Có lúc việc bảo toàn lực lượng lại chính là điều cần thiết để tiếp tục chiến đấu lâu dài.
Sau trận đánh, lực lượng ta chịu thương vong lớn nên công tác cứu thương và lo tử sĩ vô cùng khó khăn. Các chiến sĩ quân y phải chạy đua với thời gian để cứu chữa thương binh, còn tử sĩ thì được bàn giao cho địa phương an táng. Đây là trận đầu tiên ông tham gia và để lại cho ông những ký ức không bao giờ quên.



