Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Câu Chuyện Hoa Lửa:Lộc Văn Trọng-Đội Trưởng Mở Đường Lên Tây Bắc”

Lộc Văn Trọng sinh năm 1929, dân tộc Thái, quê Yên Bái. Năm 1952, khi bộ đội ta mở Chiến dịch Tây Bắc, đường sá bị giặc phá nát. 23 tuổi, anh làm đội trưởng đội TNXP 312. Nhiệm vụ: mở đường, phá bom, bảo đảm giao thông cho bộ đội tiến công. Đêm 30/10/1952, tại đèo Lũng Lô - Sơn La, địch thả bom liên tục. Anh Trọng chỉ huy đồng đội san lấp hố bom giữa làn bom đạn để xe qua. Bất ngờ một quả bom nổ, anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Trước lúc mất anh nói: "Đường thông thì báo cho đơn vị biết". Tấm gương anh đã trở thành biểu tượng cho tinh thần "Sống bám đường, chết kiên cường" của lực lượng TNXP. Năm 1955 anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. Người ta gọi anh và đồng đội là "Hoa Lửa Tây Bắc" - những người trẻ đã tự nguyện đốt mình để mở đường cho cách mạng đi. Lộc Văn Trọng sinh ra trong một gia đình nghèo ở Yên Bái. Năm 1949, 20 tuổi, anh tình nguyện vào TNXP. Lúc đó cả nước đang dồn sức cho chiến trường. Anh nói với mẹ: "Con đi mở đường cho bộ đội đánh giặc". Năm 1952, để chuẩn bị cho Chiến dịch Tây Bắc, ta phải mở tuyến đường từ Phú Thọ lên Sơn La. Đèo Lũng Lô cao 1200m, là "yết hầu". Máy bay Pháp ngày nào cũng đánh phá, thả bom từ trường, bom nổ chậm. Đội 312 do anh Trọng làm đội trưởng có 50 người. Ngày phá bom, đêm san đường. Anh Trọng luôn đi đầu. Anh có cách gỡ bom rất giỏi, đồng đội gọi là "bàn tay vàng" Hôm đó, một đoàn xe chở vũ khí bị kẹt vì bom đánh sập đường. Nhận lệnh, đội của anh Trọng lao ra. Đang làm thì máy bay quay lại. Anh hét lớn: "Nằm xuống!". Rồi anh lao vào đẩy 2 đồng đội ra khỏi hố bom. "Ầm" - một quả bom nổ. Anh Trọng bị thương rất nặng. Trước khi nhắm mắt, anh thều thào: "Các đồng chí... tiếp tục... thông đường...". Đêm đó, nhờ sự hy sinh của anh, 17 xe đã qua đèo an toàn để kịp ra chiến trường. Sau khi anh mất, Bác Hồ gửi thư khen: "Lộc Văn Trọng đã nêu một tấm gương anh dũng". Năm 1955, anh được truy tặng Anh hùng. Ở đèo Lũng Lô ngày nay có Tượng đài TNXP và mộ gió của anh.

Cao Bằng27/08/2026Lê Thanh Huyền (Xã Nghi Xuân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 1: Chàng trai người Thái ra đi

Lộc Văn Trọng sinh ra trong một gia đình nghèo ở Yên Bái. Năm 1949, 20 tuổi, anh tình nguyện vào TNXP. Lúc đó cả nước đang dồn sức cho chiến trường. Anh nói với mẹ: "Con đi mở đường cho bộ đội đánh giặc".

Phần 2: Đèo Lũng Lô - "Túi bom" của địch

Năm 1952, để chuẩn bị cho Chiến dịch Tây Bắc, ta phải mở tuyến đường từ Phú Thọ lên Sơn La. Đèo Lũng Lô cao 1200m, là "yết hầu". Máy bay Pháp ngày nào cũng đánh phá, thả bom từ trường, bom nổ chậm.

Đội 312 do anh Trọng làm đội trưởng có 50 người. Ngày phá bom, đêm san đường. Anh Trọng luôn đi đầu. Anh có cách gỡ bom rất giỏi, đồng đội gọi là "bàn tay vàng".

Phần 3: Đêm 30/10/1952

Hôm đó, một đoàn xe chở vũ khí bị kẹt vì bom đánh sập đường. Nhận lệnh, đội của anh Trọng lao ra. Đang làm thì máy bay quay lại. Anh hét lớn: "Nằm xuống!". Rồi anh lao vào đẩy 2 đồng đội ra khỏi hố bom.

"Ầm" - một quả bom nổ. Anh Trọng bị thương rất nặng. Trước khi nhắm mắt, anh thều thào: "Các đồng chí... tiếp tục... thông đường...".

Đêm đó, nhờ sự hy sinh của anh, 17 xe đã qua đèo an toàn để kịp ra chiến trường.

Phần 4: Tấm gương bất tử

Sau khi anh mất, Bác Hồ gửi thư khen: "Lộc Văn Trọng đã nêu một tấm gương anh dũng".

Năm 1955, anh được truy tặng Anh hùng. Ở đèo Lũng Lô ngày nay có Tượng đài TNXP và mộ gió của anh.

Người dân Tây Bắc vẫn kể: "Có anh Trọng, đường mới thông. Có 'Hoa Lửa' Lũng Lô, bộ đội mới vào được Điện Biên".

Câu chuyện của anh là minh chứng: Anh hùng không nhất thiết phải cầm súng. Có những anh hùng cầm cuốc xẻng, mở đường cho lịch sử đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Câu Chuyện Hoa Lửa:Lộc Văn Trọng-Đội Trưởng Mở Đường Lên Tây Bắc” | Câu chuyện thời hoa lửa