CÂU CHUYỆN HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH NỮ VÕ THANH LỪNG
Võ Thanh Lừng sinh năm 1961, ở xã Thới Thuận, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre. Quê bà là vùng đất nghèo nhưng rất kiên cường. Người dân nơi đây quen với mưa nắng, với gió chướng và với tinh thần “đã làm thì làm cho tới”. Có lẽ vì vậy mà ngay từ nhỏ, bà Lừng đã sớm tự lập, sớm biết nghĩ cho người khác.

CÂU CHUYỆN HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH NỮ VÕ THANH LỪNG
Võ Thanh Lừng sinh năm 1961, ở xã Thới Thuận, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre. Quê bà là vùng đất nghèo nhưng rất kiên cường. Người dân nơi đây quen với mưa nắng, với gió chướng và với tinh thần “đã làm thì làm cho tới”. Có lẽ vì vậy mà ngay từ nhỏ, bà Lừng đã sớm tự lập, sớm biết nghĩ cho người khác.
Năm 1979, khi mới mười tám tuổi, bà quyết định lên đường nhập ngũ. Lúc ấy, bà chẳng nghĩ gì nhiều. Đơn giản chỉ là thấy đất nước còn khó khăn, thấy bạn bè cùng lứa đi bộ đội, thế là bà cũng xin đi. Không có lời hứa hẹn lớn lao, không có thề nguyện hoa mỹ. Bà luôn nói:
“Thời đó ai cũng sống vậy. Cần thì mình góp sức.”
Bà được phân vào đơn vị Đ13F – Sư đoàn 868, đóng quân ở vùng giáp ranh Đồng Tâm – Tiền Giang. Lừng là tân binh nhỏ người, nhưng rất chịu khó. Những ngày đầu huấn luyện cực lắm: súng nặng, ba lô nặng, bài tập thì liên tục từ sáng tới tối. Có hôm đói lả mà vẫn phải hành quân giữa đồng nước. Nhưng bà kiên trì, không bỏ buổi nào, không than vãn câu nào. Thế nên chỉ sau một thời gian ngắn, ai trong đơn vị cũng quý bà.
Huấn luyện xong, bà làm nhiệm vụ dân vận và tuyên truyền. Công việc này cần sự mềm mỏng và chân thành. Và bà Lừng làm tốt vì tính bà vốn gần gũi, ai gặp cũng thấy dễ nói chuyện. Bà thường về các xã biên giới để nắm tình hình dân, tuyên truyền chủ trương, rồi hỗ trợ khi địa phương cần. Có những chuyến đi gặp mưa dài ngày, lội sình đến tuột dép, nhưng bà nói: “Lính thì quen vậy rồi, có gì đâu.”
Người dân lúc đó nghèo lắm. Bữa cơm chỉ có rau với chút cá kho. Vậy mà hễ thấy bộ đội, họ chia cho bằng được. Bà kể, có gia đình chỉ còn một củ khoai để ăn sáng, cũng bẻ đôi đưa cho bà. Tình cảm đó khiến bà nhớ suốt đời.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong đơn vị, bà được xem là người sống tình nghĩa. Ai ốm bà chăm. Ai khó khăn bà phụ. Công việc nhiều khi vất vả, nhưng bà luôn giữ tinh thần vui vẻ. Không phải vì bà mạnh mẽ dữ dội, mà vì bà âm thầm chịu đựng, lúc nào cũng giữ được tinh thần vững vàng.
Thời gian ở quân đội giúp bà trưởng thành rất nhiều. Bà học được tính kỷ luật, biết quý trọng sức lao động, biết thương người và biết gánh trách nhiệm. Dù sức khỏe từng bị ảnh hưởng vì sốt rét và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhưng chưa bao giờ bà nghĩ mình hy sinh nhiều. Bà chỉ nói: “Cái gì mình làm được, mình làm thôi.”
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, bà trở về quê, xây dựng gia đình và tiếp tục sống giản dị như bao người. Nhưng những người từng biết bà trong quân ngũ đều nhớ một điều: bà luôn là người giữ được sự điềm đạm, thẳng thắn, và tình nghĩa như thuở khoác áo lính.
Giờ đây, khi tóc bà đã bạc, nhìn lại quãng đời tuổi trẻ, bà không xem đó là chiến công. Bà xem đó là một phần đáng tự hào vì bản thân đã sống có ích, đã sống đúng với tinh thần của vùng đất Bến Tre kiên cường.
Câu chuyện của bà đủ để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng một ngọn lửa nhỏ, nếu bền bỉ, có thể soi sáng cả một chặng đường dài.



