Bài viết

Câu chuyện Hoa lửa ở Hà Tĩnh – “Người con gái gùi thư giữa lửa đạn”

Hưng Yên06/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng núi Hương Khê – Hà Tĩnh, nơi những con đường đất đỏ trơn trượt quanh năm, có một cô gái tên Nguyễn Thị Bé, chỉ mới 17 tuổi, nhưng đã là một trong những “cánh chim liên lạc” dũng cảm nhất của xã Hòa Hải những năm 1968.

Ngày đó, địch thường xuyên ném bom dọc tuyến đường 15A, biến nơi đây thành “túi lửa”. Mỗi lần đi qua là một lần đối mặt với cái chết. Nhưng Bé không hề sợ. Cô nói với mẹ:
“Mẹ ơi, con không ra trận được thì con gùi thư. Không có thư thì bộ đội không có mệnh lệnh, mà không có mệnh lệnh thì đánh giặc sao được.”

Mỗi chuyến đi của Bé đều dài hàng chục cây số, băng qua suối sâu, bãi cát nóng, những đoạn đèo mà chỉ cần trượt chân là rơi xuống vực. Cô giấu thư vào ống tre buộc quanh bụng, có hôm phải ngâm mình dưới suối hàng giờ để tránh máy bay trinh sát.

Một lần, khi đang vượt qua khe Cồn Lụi thì máy bay Mỹ phát hiện. Bom trút xuống ầm ầm, Bé bị hất văng xuống đất, chân rướm máu. Nhưng cô vẫn bò lên, ôm lấy ống thư, cố chạy vào rừng. Đến nơi tập kết, cả đơn vị ngỡ ngàng khi thấy cô: tóc cháy xém, áo rách tả tơi, chân đầy thương tích — nhưng ống thư vẫn vẹn nguyên.

Nhờ chuyến thư ấy, đơn vị pháo phòng không kịp thời thay đổi trận địa và bắn rơi hai máy bay địch ngay trong đêm.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, các đồng đội vẫn nói:
Con bé ấy nhỏ mà gan lì như lửa. Có khi trời cũng phải chùng lại để cho nó đi qua.”

Bé hy sinh năm 1969 trong một chuyến đi. Bên cạnh cô, người ta tìm thấy một ống thư vẫn còn nguyên vẹn — lá thư cuối cùng cô gùi về cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn