Câu chuyện hoa lửa Ông Bùi Đức Cách – Người lính E19, F698, Binh đoàn 672 trong kháng chiến chống Mỹ
Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Bùi Đức Cách đã lên đường nhập ngũ với tinh thần của một người thanh niên yêu nước, mang theo lời thề “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Ông được biên chế vào E19, F698, Binh đoàn 672 – lực lượng hoạt động trên tuyến lửa Trường Sơn, nơi được ví như “mạch máu giao thông” chi viện cho chiến trường miền Nam.
Những năm tháng trên tuyến lửa Trường Sơn
Đơn vị của ông chủ yếu đảm nhiệm nhiệm vụ vận tải, bảo đảm giao thông, đưa hàng hóa, vũ khí, lương thực vượt qua mưa bom bão đạn. Những cung đường Trường Sơn hiểm trở, rừng sâu núi cao, thời tiết khắc nghiệt nhưng lại luôn bị máy bay địch đánh phá dữ dội ngày đêm.
Ông Cách cùng đồng đội nhiều lần phải:
Hành quân xuyên rừng trong đêm để tránh máy bay địch
San lấp hố bom, sửa đường ngay sau mỗi trận oanh tạc
Gùi hàng, tải đạn vượt dốc cao, suối sâu
Đối mặt với sốt rét rừng và thiếu thốn lương thực
Có những thời điểm, bom đạn cày xới mặt đường, vừa thông xe xong lại bị đánh phá. Nhưng với tinh thần kiên cường, ông và đồng đội vẫn bám trụ, giữ vững tuyến đường huyết mạch, đảm bảo cho từng chuyến xe, từng đoàn hàng ra tiền tuyến.
Tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng
Trong gian khổ, tình đồng đội càng thêm gắn bó. Ông Cách luôn nhớ những đêm cùng nhau chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, hay những lúc cáng thương đồng đội bị thương ra khỏi trọng điểm. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu Trường Sơn, trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
Ngày trở về và niềm tự hào
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với niềm tự hào đã góp một phần nhỏ bé vào đại thắng mùa Xuân năm 1975. Dù cuộc sống thời bình còn nhiều khó khăn, nhưng những năm tháng “hoa lửa” nơi chiến trường luôn là ký ức thiêng liêng, hun đúc ý chí và tinh thần vượt khó trong ông.



