Câu chuyện hoa lửa ông Bùi Tiến Len tham gia kháng chiến chống Mỹ, chiến sỹ thuộc đơn vị E141, F312
Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh chống Mỹ cứu nước, biết bao chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ông Bùi Tiến Len là một trong những người lính như thế.
Khoác trên mình màu áo xanh của Quân đội nhân dân Việt Nam, ông trở thành chiến sĩ thuộc Trung đoàn 141 (E141), Sư đoàn 312 (F312) – đơn vị có bề dày truyền thống chiến đấu anh dũng. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 141 luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao trên nhiều chiến trường, góp phần cùng quân và dân cả nước tiến tới thắng lợi hoàn toàn mùa Xuân năm 1975.
Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện gian khổ. Từ những bài tập hành quân dài hàng chục ki-lô-mét, luyện bắn súng, đào công sự đến học cách chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt, tất cả đã tôi luyện ý chí kiên cường của người lính trẻ. Ông luôn ghi nhớ lời dạy của chỉ huy: "Còn người là còn trận địa, còn đồng đội là còn niềm tin chiến thắng."
Bước vào chiến trường, gian khổ hiện lên ở mọi nơi. Những cánh rừng Trường Sơn mịt mùng, những đêm hành quân trong mưa bom, những bữa cơm vội với nắm cơm khô và bi đông nước đã trở thành ký ức không thể nào quên. Dẫu thiếu thốn, hiểm nguy luôn cận kề, nhưng tinh thần lạc quan của người lính vẫn không hề vơi cạn. Tiếng hát giữa rừng, những câu chuyện về quê hương và lời hẹn ngày chiến thắng đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người vượt qua thử thách.
Đối với ông Bùi Tiến Len, điều quý giá nhất trong chiến tranh chính là tình đồng chí, đồng đội. Trên mỗi chặng đường hành quân, mọi người cùng nhau sẻ chia từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua gian khổ. Khi đồng đội bị thương, tất cả đều sẵn sàng cõng nhau vượt qua bom đạn để đưa về tuyến sau cứu chữa. Tình cảm ấy đã trở thành sức mạnh tinh thần vô giá của người lính Cụ Hồ.
Ngày đất nước thống nhất, ông hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương với niềm tự hào đã góp một phần công sức nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, những ký ức về đồng đội, về những tháng năm chiến đấu trong màu áo của Trung đoàn 141, Sư đoàn 312 vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông.
Hôm nay, khi kể lại câu chuyện của mình cho con cháu và thế hệ trẻ, ông Bùi Tiến Len không nói nhiều về những chiến công, mà luôn nhắn nhủ rằng: "Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi xuân của cả một thế hệ. Các cháu hãy sống có trách nhiệm, học tập tốt, lao động tốt để xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước."



