Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN HOA LỬA ÔNG BÙI XUÂN HUỲNH – CHIẾN SỸ TỔNG CỤC KỸ THUẬT THAM GIA KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ

Phú Thọ09/01/2026Bùi Văn Nhật (Xóm Bãi Đa, xã Lạc Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi bom đạn không chỉ trút xuống chiến trường mà còn phủ bóng lên từng mái nhà, từng xóm làng, đã có những con người lặng lẽ rời quê hương, mang theo tuổi trẻ và niềm tin son sắt để bước vào cuộc kháng chiến vệ quốc. Ông Bùi Xuân Huỳnh, trú tại xóm Bãi Đa, xã Lạc Lương, là một trong những con người như thế.

Sinh ra và lớn lên nơi miền quê thuần nông, cuộc sống gắn với ruộng đồng, sông nước và những mùa vụ nối tiếp nhau, ông Huỳnh sớm thấu hiểu giá trị của hòa bình. Chính vì vậy, khi Tổ quốc cần, ông không do dự, khoác ba lô lên đường, trở thành chiến sỹ thuộc Tổng cục Kỹ thuật, tham gia kháng chiến chống Mỹ trong giai đoạn cam go nhất của lịch sử dân tộc.

Không trực tiếp cầm súng xung phong nơi tuyến lửa, nhưng công việc của ông và đồng đội trong Tổng cục Kỹ thuật lại mang ý nghĩa sống còn đối với chiến trường. Đó là những ngày đêm âm thầm bảo đảm vũ khí, trang thiết bị, đạn dược; là sự chính xác đến từng chi tiết, sự cẩn trọng đến từng thao tác, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng máu của đồng đội nơi tiền tuyến.

Trong những kho xưởng sơ tán giữa rừng sâu, dưới ánh đèn dầu leo lét, ông Huỳnh cùng anh em miệt mài làm việc giữa tiếng máy móc, giữa nỗi lo bom địch bất ngờ ập xuống. Có những đêm dài không ngủ, có những lần phải di chuyển khẩn cấp khi máy bay Mỹ rải bom, nhưng tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường chưa bao giờ lung lay. Với họ, mỗi khẩu súng sửa xong, mỗi kiện đạn được bảo đảm an toàn, chính là thêm một cơ hội sống cho đồng đội, thêm một bước tiến cho ngày thống nhất.

Chiến tranh khốc liệt là thế, nhưng trong gian khổ vẫn bừng lên những “hoa lửa” của tình đồng chí, đồng đội. Đó là bát cơm sẻ nửa, là lời động viên giữa ca làm việc căng thẳng, là sự đùm bọc khi ốm đau, thiếu thốn. Chính những điều giản dị ấy đã giúp ông Bùi Xuân Huỳnh và bao người lính thầm lặng khác đứng vững suốt những năm tháng dài đằng đẵng.

Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương xóm Bãi Đa, xã Lạc Lương, tiếp tục cuộc sống đời thường như bao người dân khác. Không ồn ào kể công, không phô trương chiến tích, ông mang theo ký ức của một thời hoa lửa, coi đó là phần máu thịt của đời mình. Trong dáng vẻ bình dị của một người con quê hương, là cả một chặng đường cống hiến thầm lặng cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Câu chuyện về ông Bùi Xuân Huỳnh không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà là biểu tượng cho lớp lớp chiến sỹ hậu phương – những người đã góp phần làm nên chiến thắng bằng trí tuệ, kỷ luật và sự hy sinh lặng lẽ. Những “hoa lửa” ấy, dù không rực rỡ trên trang sử lớn, vẫn âm thầm tỏa sáng trong ký ức của gia đình, quê hương và đất nước hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn