Câu chuyện hoa lửa: Sửa đường ngay trong đêm
Đêm Trường Sơn đặc quánh hơi đất ẩm và mùi khói thuốc súng. Trên con đường đất đỏ vừa bị bom cày nát, những hố sâu loang lổ như những vết thương chưa kịp lành. Đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến bị chặn lại. Phía trước, im lặng căng thẳng – chỉ cần một lần bật đèn cũng có thể kéo theo một trận bom khác. Nhưng không ai lùi lại. Tổ thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ lập tức lao lên. Không có máy móc, chỉ có cuốc xẻng, bao tải đất và đôi bàn tay trần. Ánh đèn pin được che kín bằng vải đen, chỉ hở một khe nhỏ đủ soi lối. “Nhanh lên, phải thông đường trước khi trời sáng,” tiếng đội trưởng khẽ nhưng gấp. Dưới chân họ, đất đá trộn lẫn mảnh bom còn nóng. Có người phải dùng tay bốc từng nắm đất, lấp vào hố sâu. Có người gùi từng bao cát chạy trong bóng tối, mồ hôi hòa lẫn bụi đỏ bám đầy khuôn mặt. Bên kia rừng, một tiếng ù xa xa vọng lại. Tất cả khựng lại trong giây lát. Nhưng rồi, không ai nói gì, lại tiếp tục công việc như thể không có gì xảy ra. Giữa đêm tối ấy, có một cô gái trẻ, đôi tay run lên vì kiệt sức, vẫn cố nén đau để nện từng nhát cuốc cuối cùng. Khi hố bom cuối cùng được lấp xong, cô chỉ kịp ngồi sụp xuống bên vệ đường, thở dốc. “Xe đi được rồi!” tiếng người gác đường vang lên, khàn nhưng đầy vui mừng. Những chiếc xe bật máy, lặng lẽ nối đuôi nhau lăn bánh qua đoạn đường vừa được vá trong đêm. Ánh đèn xe thoáng qua gương mặt ai đó – những khuôn mặt lấm lem, mệt nhoài, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên trong bóng tối. Không có pháo hoa, không có tiếng vỗ tay.



