Câu chuyện Hoa Lửa –Thiên sứ áo trắng Chị ‘’Đặng Thùy Trâm’
Giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh chỗng Mỹ cứu nước , khi bom đạn cày xới từng tấc đất Quãng Ngãi .có một người con gái nhỏ bé rời trường Đại học Y khoa Hà Nội nhưng mang trong mình ngọn lửa lớn lao – chị Đặng Thùy Trâm .Chị xung phong vào công tác, phụ trách bệnh viện huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – vùng chiến sự khốc liệt nhất. Đến với chiến trường không phải bằng súng đạn, mà bằng trái tim của một người thầy thuốc. Trong những căn hầm tối, giữa rừng sâu thiếu thốn, chị ngày đ
Giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh chỗng Mỹ cứu nước , khi bom đạn cày xới từng tấc đất Quãng Ngãi .có một người con gái nhỏ bé rời trường Đại học Y khoa Hà Nội nhưng mang trong mình ngọn lửa lớn lao – chị Đặng Thùy Trâm .Chị xung phong vào công tác, phụ trách bệnh viện huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – vùng chiến sự khốc liệt nhất. Đến với chiến trường không phải bằng súng đạn, mà bằng trái tim của một người thầy thuốc. Trong những căn hầm tối, giữa rừng sâu thiếu thốn, chị ngày đêm cứu chữa bộ đội ta. Đôi bàn tay nhỏ bé ấy đã giữ lại biết bao sự sống mong manh, dù chính chị cũng thường xuyên đối mặt với cái chết cận kề. Người ta gọi chị là “bông hoa lửa” – một bông hoa nở rực rỡ giữa chiến tranh.
Hoa của lòng dũng cảm, của sự hy sinh, của tình yêu đất nước cháy bỏng. Trong cuốn nhật ký nhỏ, chị ghi lại cuộc sống, công việc, tình cảm và lý tưởng cách mạng trong những năm tháng ác liệt ở chiến trường Quảng Ngãi (1968–1970) .Có những đêm, tiếng bom rền vang như xé toạc bầu trời . chị vẫn ngồi đó, bên ngọn đèn dầu chớp tắt ghi lại từng dòng suy nghĩ không phải để than vãn, mà để giữ lại kỉ niệm về những năm tháng chiến tranh ác liệt
Rồi một ngày 22/6/1970, chị hy sinh trong một cuộc càn của quân đội Mỹ tại vùng núi Ba Tơ, Quảng Ngãi và chị ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng ngọn lửa ấy không tắt. Nó lan tỏa, sống mãi trong những trang nhật ký, trong ký ức của dân tộc, và trong trái tim của bao thế hệ sau này. Chị Đặng Thùy Trâm – không chỉ là một bác sĩ, mà là biểu tượng cho lương y ngày nay .
Một bông hoa đã hóa thành lửa, thắp sáng cả một bầu trời ký ức. Và cho đến hôm nay, mỗi khi nhắc đến chị, người ta vẫn thấy cuốn nhật kí đã ánh lửa ấy – âm ỉ, bền bỉ, và không bao giờ lụy tàn



