CÂU CHUYỆN HOA LỬA - TRỊNH VĂN VÀNG
Mỗi lần đi qua những ngày tháng Bảy tri ân, thế hệ trẻ chúng tôi lại lặng mình trước những trang sử vàng của dân tộc. Nhưng lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa, lịch sử ở ngay bên cạnh chúng ta, trong câu chuyện của những người ông, người bà đã đi qua bom đạn. Đối với tôi, "câu chuyện thời hoa lửa" sống động nhất chính là ký ức của bác Trịnh Văn Vàng – cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong hiện đang sinh sống tại TDP Đồng Sơn- Phường tiền phong tỉnh BN.
Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Trịnh Văn Vàng đã gác lại bút nghiên, rời quê hương Bắc Ninh để lên đường nhập ngũ vào tuyến lửa Trường Sơn. Bác kể, ngày đó hành trang chẳng có gì ngoài chiếc ba lô con cóc, một tinh thần phơi phới và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.
"Thời đó bom đạn dội xuống như trút nước, muỗi rừng, sốt rét ác tính hành hạ liên miên. Nhưng cứ nghe tiếng xe xẻ dọc Trường Sơn là anh em lại quên hết mệt mỏi, người dốc sức mở đường, người phá bom thông tuyến. Chết chóc ngay trước mắt, nhưng nụ cười thì chưa bao giờ tắt." – bác Vàng bồi hồi nhớ lại.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là những đêm thức trắng cùng đồng đội phân luồng cho xe chở nhu yếu phẩm vào Nam dưới làn bom tọa độ của địch. Có những người đồng đội vừa cười nói lúc chập tối, đến nửa đêm đã mãi mãi nằm lại với đại ngàn Trường Sơn. Những mất mát ấy không làm sụt giảm ý chí, mà càng tôi luyện cho những người con Kinh Bắc một tinh thần thép, kiên cường và bất khuất.
Hòa bình lập lại, trở về với cuộc sống đời thường mang trên mình những vết thương mỗi khi trái gió trở trời, bác Vàng vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Bác tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là tấm gương sáng về đạo đức, lối sống cho con cháu và thế hệ trẻ noi theo.



