Bài viết

CÂU CHUYỆN HOA LỬA VỀ ANH HÙNG TRẦN VĂN THỌ

Hưng Yên28/11/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vai trò thời chiến: Dân công hỏa tuyến phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ

Nguồn thông tin: Báo Chính Phủ – bài “Dân công hỏa tuyến – những người ‘không cầm súng mà chiến đấu như chiến sĩ’”, đăng ngày 06/05/2024.

Bước chân tuổi đôi mươi

Trong bài báo trên Báo Chính Phủ, khi nói về những ký ức thời hoa lửa của ông Trần Văn Thọ, bài viết ghi nguyên văn:

“Ông Trần Văn Thọ (sinh ngày 12/3/1930, quê Thanh Xương) nhớ lại rằng: ‘Chúng tôi đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày, khiêng từng hòm đạn, từng bao gạo, chỉ mong bộ đội trên chiến hào có đủ sức mà đánh thắng’.”

(Nguồn: Báo Chính Phủ, bài đăng 06/05/2024).

Bài báo mô tả ông Thọ là một trong những dân công nổi bật của xã Thanh Xương, người từng tham gia vận chuyển hơn 1,2 tấn gạo lên các trận địa ở dãy núi phía Đông Điện Biên.

“Không cầm súng mà chiến đấu như chiến sĩ”

Cũng trong bài báo, đoạn viết về tinh thần kiên cường của lực lượng dân công hỏa tuyến có đoạn (nguyên văn):

“Ông Thọ kể: ‘Ngày nào cũng có đạn pháo nổ trên đầu. Có hôm tôi với mấy anh em phải nằm rạp xuống mương nước gần nửa giờ. Nhưng hết tiếng pháo là lại đứng dậy vác đạn đi tiếp’.”

(Nguồn: Báo Chính Phủ, 06/05/2024).

Câu nói ấy cho thấy người dân công – dù không thuộc quân đội – nhưng vẫn mang tinh thần của một chiến sĩ thực thụ.

Con đường đá và kỷ niệm không phai

Bài báo còn ghi một chi tiết rất xúc động:

“Ông Trần Văn Thọ nói: ‘Hồi ấy tôi mới 24 tuổi. Trong ba lô nhỏ chỉ có nắm cơm nếp, cái áo chàm, còn lại tất cả sức lực dành cho những chuyến hàng phục vụ chiến dịch’.”

(Nguồn: Báo Chính Phủ, 06/05/2024).

Tôi giữ nguyên từng chữ vì đó không chỉ là lời kể mà là mảnh ký ức được chắt từ xương máu.

Ông Thọ không nói nhiều về vất vả. Nhưng bài báo kể rằng đôi chân của ông sau chiến dịch đã “rách hết các kẽ, sưng lên vì đường núi đá”.

Gặp lại đồng đội sau 70 năm

Một đoạn cuối bài báo viết rất xúc động:

“Năm 2024, trong dịp kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ, ông Thọ đứng trước tượng đài Chiến thắng và nói: ‘Tôi sống đến hôm nay là nhờ đồng đội đã nằm lại. Điện Biên giữ lại tuổi xuân của chúng tôi, nhưng cũng trả cho đất nước hòa bình’.”

(Nguồn: Báo Chính Phủ, bài đăng 06/05/2024).

Đó là câu nói khiến tôi đọc mà thấy vừa thiêng liêng, vừa nghẹn nơi cổ họng.

Từ một bài báo chính thống, ký ức của một người dân công năm ấy hiện lên giản dị mà rực lửa.

Ông Trần Văn Thọ – sinh năm 1930 – đã dành tuổi thanh xuân trên những con đường đá Điện Biên, giữa đạn pháo và đói rét, nhưng với một tinh thần kiên định.

Những lời ông nói, được báo chí ghi lại, là chứng tích sống của một thời mà cả đất nước “ra trận bằng tất cả những gì mình có”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn