Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN HỒI KÝ NHÂN CHỨNG THỜI KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ

Ông Nguyễn Văn Chừng – Người con kiên trung của ấp Bà Liêm Ông Nguyễn Văn Chừng sinh năm 1955, tại ấp Bà Liêm – một vùng quê hiền hòa nhưng cũng đầy bom đạn trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Khi lớn lên, ông đã sớm chứng kiến cảnh xóm làng bị càn quét, bà con chạy giặc, những người thân trong gia đình phải gồng mình chống chọi giữa khói lửa chiến tranh. Những điều đó đã hun đúc trong ông lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng bảo vệ quê hương.

Vĩnh Long19/11/2025Đoàn xã Hoà Minh (Xã Hoà Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi 15–16: Tập tành làm giao liên

Khi mới chỉ ngoài mười lăm tuổi, ông Chừng đã xin tham gia công tác giao liên cho du kích xã. Công việc của ông là mang thư, chuyển tin, dẫn cán bộ qua những con đường nhỏ của ấp Bà Liêm. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt hiểm nguy: trạm gác địch, lối mòn rải đầy mìn, ánh đèn pin lùng sục của lính tuần tra.

Tham gia du kích – Những trận đánh giữ làng

Năm 17 tuổi, ông chính thức gia nhập lực lượng du kích địa phương. Đây là bước chuyển đầy trách nhiệm và cũng đầy thử thách. Ông cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh nhỏ nhưng quyết liệt: phá ấp chiến lược, gài mìn chống càn, giữ đường dây liên lạc cho bộ đội chủ lực.

Ông kể lại một lần du kích phục kích ngay bìa làng. Địch dùng trực thăng bắn yểm trợ, tiếng đạn nổ chát chúa, đất đá tung lên mù mịt. Dù tim đập thình thịch, ông vẫn kiên quyết bám trụ vị trí, giữ vững lối rút quân cho đồng đội. Sau trận đó, ông bị sức ép làm ù tai nhiều ngày nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu.

Những hy sinh âm thầm của người lính trẻ

Người du kích thời ấy không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà bằng cả sự chịu đựng bền bỉ:

– Những đêm ngủ rừng, nằm võng dưới tán cây giữa tiếng bom rung mặt đất.

– Những ngày ăn bo bo, sắn khô, cơm trộn củ mì để giữ sức bám làng.

– Những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống mà lòng đau thắt nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.

Trong ký ức của ông Chừng, hình ảnh khó quên nhất là buổi chiều một người bạn chiến đấu trúng đạn, nằm trên tay ông mà thều thào dặn: “Còn sống thì ráng giữ đất mình nghe Chừng…” Lời nhắn ấy theo ông đến tận hôm nay, như một món nợ tình nghĩa của những người cùng chung lý tưởng.

Ngày hòa bình – Người lính trở lại đời thường

Năm 1975, miền Nam giải phóng, chiến tranh kết thúc. Ông Nguyễn Văn Chừng trở về với quê hương ấp Bà Liêm – nơi đồng ruộng đã thôi tiếng bom, trẻ em được đi học trở lại, người dân bắt đầu dựng lại mái nhà bình yên.

Trở lại cuộc sống đời thường, ông Chừng lao động sản xuất, chăm lo gia đình, tích cực tham gia các phong trào của ấp. Dù thời gian trôi qua, dáng đứng người lính năm xưa vẫn còn đó: thẳng thắn, kiên định, giàu nghĩa khí.

Ông thường được mời kể chuyện truyền thống cho thanh niên, học sinh địa phương. Mỗi lần như vậy, ông chỉ nói giản dị:

“Hồi đó mình đâu nghĩ gì lớn lao, chỉ biết còn mình thì còn làng, còn bà con mình là còn Tổ quốc”

Nhân chứng sống của thời đại

Hôm nay, ở tuổi đời ngoài sáu mươi, ông Nguyễn Văn Chừng vẫn là biểu tượng của lòng yêu nước, sự bền bỉ và tinh thần kiên cường của người dân quê Bà Liêm trong thời khắc gian khó nhất của lịch sử.

Câu chuyện của ông là trang sử sống động, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của độc lập – thứ được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của những người bình dị như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn