Cựu chiến binh

Câu chuyện hồi ức đầy bi tráng của cựu chiến binh Thái Mai Văn Thái

Quảng Trị06/04/2026Nguyễn Hoàng Thái Nhân (Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện hồi ức đầy bi tráng của cựu chiến binh Thái Mai Văn Thái (sinh năm 1940), một người lính đã trải qua những năm tháng chiến đấu khốc liệt, chịu cảnh tù đày và trở về từ "cõi chết". Dưới đây là câu chuyện của ông được kể lại:

1. Lên đường nhập ngũ và cuộc hành quân gian khổ:

- Ông Thái nhập ngũ vào năm 1964, để lại quê nhà người vợ trẻ "ba đảm đang" đang làm nhân viên cửa hàng hợp tác xã mua bán. Nhớ lại ngày đầu khoác áo lính, ông cảm thấy vui vẻ và phấn khởi vì lúc đó công việc ở nhà quá đỗi vất vả.

- Cuộc hành quân vào Nam của ông diễn ra hoàn toàn bằng đường bộ. Ông cùng đồng đội đã đi bộ ròng rã suốt 6 tháng trời (chủ yếu hành quân vào ban đêm) từ Dương Liễu vào tới miền Đông Nam Bộ. Ông vẫn nhớ mãi kỷ niệm vào một dịp Tết trong quân ngũ, khi còi báo động vang lên, ông chỉ kịp vác đĩa xôi nhảy xuống hố cá nhân rồi chia cho anh em mỗi người một ít để ăn. Vì điều kiện chiến tranh và khoảng cách quá xa xôi, suốt những năm tháng đi bộ đội, ông không thể gửi bất kỳ lá thư nào về báo tin cho gia đình.

2. Trận đánh sân bay Biên Hòa, mất một phần thân thể và sa vào tay giặc:

- Trận đánh ác liệt và khắc sâu trong tâm trí ông nhất là trận tấn công sân bay Biên Hòa vào năm 1968. Tại trận đánh này, đơn vị của ông chịu tổn thất vô cùng nặng nề: đại đội có 57 người tham gia nhưng sau chiến tranh chỉ còn đúng 3 người sống sót trở về.

- Trong lúc chiến đấu, ông bị hỏa lực Mỹ bắn gãy nát chân. Giữa lúc máu chảy lênh láng, ông tuyệt vọng nghĩ thầm: "Bố mẹ ơi con chết rồi". Tuy nhiên, hai lính địch đã xốc nách ông đưa lên trực thăng chở thẳng về bệnh viện Long Bình. Tại đây, để giữ lại mạng sống cho ông, các bác sĩ Mỹ đã tiến hành cưa bỏ chiếc chân bị thương và khâu lại.

3. 5 năm ròng rã trong chốn lao tù Biên Hòa và Phú Quốc:

- Sau khi bị bắt, ông mất hoàn toàn nhận thức về tình hình đơn vị và bắt đầu quãng thời gian làm tù binh ("Việt Cộng"). Lúc đầu, ông bị giam ở trại giam Biên Hòa suốt 5 năm. Ông từng bị địch tát vì cố tình khai tên chỉ huy lung tung (ông A, ông B...) trong các cuộc thẩm vấn. Thời gian này, khẩu phần ăn tù binh được chia lèo tèo vài miếng tóp mỡ, một quả trứng vịt luộc, quả táo hoặc nước ngọt, nhưng cuộc sống vô cùng mệt mỏi.

- Tuy nhiên, nỗi gian khổ thực sự chỉ bắt đầu khi ông bị chuyển ra nhà tù Phú Quốc. Tại đây, ông đã nếm trải sự tàn ác của kẻ thù, đặc biệt là hình phạt "chuồng cọp" - loại lồng giam được rải đá dăm bên dưới và bọc hàng rào kẽm gai bùng nhùng bên trên, khiến người tù không thể ngồi, đứng hay nằm.

- Dù sống trong hoàn cảnh ngục tù tăm tối, ông và các đồng đội vẫn kiên cường giữ vững khí tiết:

  • Ông làm nhiệm vụ dạy học trong tù. Thậm chí những tên quân cảnh cai ngục cũng vào học, nhưng hễ bài nào ông không biết (hoặc không chỉ) là chúng lại giở thói tàn ác lôi ông ra đánh.

  • Ông thỉnh thoảng đánh cờ tướng với một viên trung sĩ cai ngục tên Phú. Nếu viên sĩ quan này thua cờ và nổi máu "cùn", hắn cũng sẵn sàng lôi ông ra đánh vùi dập.

  • Dù bị kìm kẹp, ông cùng đồng đội vẫn tranh thủ những lúc giám thị sơ hở để tổ chức sinh hoạt Đảng bí mật. Nhờ sự kiên trung đó, tuổi Đảng của ông được tính liên tục không ngắt quãng suốt 55 năm.

  • 4. Giấy báo tử ở quê nhà và ngày trở về:

    - Trong lúc ông đang chịu cảnh tù đày và mất một chân, ở quê nhà, gia đình đã nhận được giấy báo tử. Chính tay vợ ông lúc đó đã gạt nước mắt đưa tên chồng vào danh sách tại nghĩa trang liệt sĩ của xã. Mặc dù lúc đó có nhiều người đàn ông đến ngỏ ý chắp nối, nhưng người vợ chung thủy của ông đã dứt khoát từ chối.

    - Ngày 27 tháng 5 năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông Thái chính thức được trao trả tự do tại bờ sông Thạch Hãn. Ngày ông trở về, cả gia đình và con cháu vỡ òa trong niềm hạnh phúc tột cùng vì người tưởng đã anh dũng hy sinh nay lại bằng xương bằng thịt đứng trước mặt.

    - Sau khi trở về quê hương với chiếc chân giả do Nhà nước cấp, ông tiếp tục tham gia giảng dạy tại địa phương và từng được phân công làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh của xã. Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông ngậm ngùi chia sẻ rằng những đồng đội vào sinh ra tử cùng ông năm xưa hầu như không còn ai sống sót nữa.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn