CÂU CHUYỆN HUYỀN THOẠI VỀ ANH HÙNG LA VĂN CẦU
“ Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, trái tim còn đập thì còn chiến đấu ”. Lời nói ấy như một câu nói đanh thép, quyết đoán của vị anh hùng La Văn Cầu.
Trong trận chiến ác liệt chống giặc ngoại xâm, người anh hùng ấy đã bị thương ở cánh tay, không thể hoạt động được nữa. Theo lời kể của ông, lúc ấy cánh tay của ông đã lủng lẳng rồi, rất là vướng, khi ấy người anh hung chọn cách chặt cánh tay đi. Nhưng trong hoàn cảnh như thế, bản thân ông không thể tự mình chặt đi được. Thế nên ông đã nhờ đồng chí tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo chặt giúp.
Nhưng ban đầu, đồng chí Nông Văn Pheo bảo: “Không được, không được Cầu ơi. Cầu về thôi, để cho người khác làm”. Vì bản thân đồng chí Nông Văn Pheo biết rõ anh hùng La Văn Cầu là gia đình con một. Nhưng khi ấy, người anh hùng dũng cảm La Văn Cầu đã quyết tâm với một ý chí dũng cảm, chiến đấu đến khi trút hơi thở cuối cùng, trái tim ông còn đập là còn chiến đấu. Tổ bộc phá của đồng chí khi ấy bị thương mất 4 người, còn lại là hi sinh hết.
Sau đó, ông và đồng đội đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lịch sử mà giao phó cho ông và đồng đội. Bên cạnh đó, ông và đồng đội đã mở đường, tạo điều kiện cho Bộ đội tiến lên để thành công chiếm lĩnh trận địa.
Các chú làm công tác tuyển quân là lắc đầu, bảo anh hùng La Văn Cầu khi ấy còn nhỏ, chưa thể đi được. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, bản thân ông cùng với một ý chí mãnh liệt đã quyết tâm, sẵn sàng, lòng ông khi ấy sẽ không thay đổi. La Văn Cầu nói với đồng chí tuyển quân rằng: “Tôi thì nhỏ, nhưng mà có thể cho tôi làm liên lạc cho Đại đội, tôi làm được!”. Và cho đến khi người anh hùng ấy lớn lên, cầm súng một cách chắc chắn rồi, lúc bấy giờ ông mới dám ra chiến đấu tiếp.
Cánh tay trái bây giờ coi như cánh tay phải. Trái tim ông mách bảo rằng: “Cái gì mà lợi cho cộng đồng, là tôi làm. Không lợi cho cộng đồng dù nó chỉ là một sợi tóc, tôi cũng không làm”. Bản thân ông cũng như bạn bè xung quanh vậy, dù có những lúc thời tiết nó thay đổi, vết thương cũ nó nhức nhói nhưng ông và mọi người cũng không bao giờ kêu ca hay phàn nàn. Mà đó chính là một niềm tự hào, ông và đồng đội được một phần, đối với Tổ quốc, đối với Nhân dân.
Qua đó, chúng ta có thể nhìn rõ được một ý chí kiên định, sẵn sàng ra trận bất cứ lúc nào. Tấm lòng dũng cảm, không bao giờ khuất phục trước kẻ địch. Những sự hi sinh được coi như là một niềm tự hào sâu sắc của dân tộc, của đất nước.


