CÂU CHUYỆN ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ ANH HÙNG LA THỊ TÁM
CÔ GÁI “ĐẾM BOM” TRÊN TUYẾN LỬA NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Những năm 1967–1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là “yết hầu giao thông” của tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Máy bay Mỹ đánh phá nơi đây ngày đêm, có ngày hàng trăm quả bom trút xuống, biến cả khu vực thành biển lửa.
Giữa mưa bom ấy, có một cô gái thanh niên xung phong nhỏ bé tên là La Thị Tám, quê ở Quảng Bình, mới 18 tuổi. Nhiệm vụ của cô không cầm súng, không trực tiếp đánh trả, mà nghe qua tưởng chừng rất lạ lùng và nguy hiểm:
Đứng trên đồi cao để quan sát, đếm số bom rơi, xác định bom nổ – bom chưa nổ, báo lại cho đơn vị công binh xử lý.
Mỗi lần máy bay địch xuất hiện, La Thị Tám một mình đứng trơ trọi giữa trời, không hầm trú ẩn, không vật che chắn, mắt dõi theo từng loạt bom lao xuống. Bom nổ rung chuyển mặt đất, đất đá bắn tung tóe, nhưng cô không được phép rời vị trí, vì chỉ cần báo sai, đồng đội có thể hi sinh khi phá bom nổ chậm.
Có ngày, hơn 100 quả bom trút xuống trước mắt cô. Tai ù đi, mặt mày lấm lem đất đỏ, quần áo rách tươm, nhưng khi đợt ném bom vừa dứt, La Thị Tám lập tức chạy xuống đường, chỉ chính xác từng vị trí bom chưa nổ cho công binh xử lý, để xe kịp thông tuyến trong đêm.
Đã nhiều lần đồng đội khuyên cô:
“Tám ơi, nguy hiểm quá, đổi người khác đi!”
Nhưng cô chỉ cười, nói rất khẽ:
“Nếu em không đứng đó, ai sẽ chỉ cho các anh quả bom nào chưa nổ?”
Trong suốt thời gian làm nhiệm vụ, La Thị Tám đã trực tiếp quan sát và đếm hơn 1.200 quả bom, góp phần bảo vệ an toàn cho hàng trăm lượt xe qua trọng điểm Đồng Lộc. Cô nhiều lần bị sức ép bom làm choáng váng, chảy máu tai, nhưng vẫn kiên quyết bám trụ.
Sau chiến tranh, khi được hỏi điều gì khiến cô sợ nhất, La Thị Tám trả lời:
“Không phải sợ bom nổ… mà sợ mình đếm nhầm.”
Năm 1972, La Thị Tám được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, khi tuổi đời còn rất trẻ.
THÔNG ĐIỆP LAN TỎA
Câu chuyện La Thị Tám nhắc chúng ta hiểu rằng:
Anh hùng không chỉ là người xông lên phía trước, mà còn là người dám đứng lại nơi nguy hiểm nhất
Chiến thắng của dân tộc được làm nên từ những con người bình dị, ít được gọi tên
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự chính xác, lòng dũng cảm và sinh mệnh con người
Có những người lính không để lại tên tuổi trên chiến trường, nhưng tên họ đã hòa vào lịch sử.


