Câu chuyện ít người biết về tổ quay phim trong chiến dịch Điện Biên Phủ
Đội quay phim có 4 người và 1 máy quay phim. ĐBP mưa nhiều, chúng tôi rất vất vả giữ máy và phim sao cho không bị ướt... Vào trận, khi quân ta bắn mạnh nhất, thì chúng tôi nhảy ra khỏi hầm tác nghiệp. Bom đạn nổ ầm ầm, người và máy chúng tôi vẫn xông lên. Anh Tiến Lợi quay phim chính cầm máy. Chúng tôi cùng chung tay làm điểm tựa cho anh, cũng để giúp anh thêm sức mạnh, sự tự tin và vững tay máy...
Địch và ta giằng co nhau từng tấc đất. Các cứ điểm A1, C1... vừa thuộc về ta, địch đã chiếm lại. Anh em quay phim vừa nhô lên đã thấy Tây lù lù ngay trước mắt! Máy móc lỉnh kỉnh, chạy hết hơi mới thoát. Có lần bị bom vùi tối tăm mặt mũi. Hàng giờ đồng hồ tự bới đất chui lên, nhìn lại hầm mình vừa trú đã tan tành. Bị đông nước đeo bên hông bị trúng mảnh bom, thấy ướt tưởng mình bị thương. Cái chết luôn luôn cận kề. Nhưng chúng tôi xác định dù thế nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ.
Sau ngày 7/5/1954, chiến trường còn vương khói bom đạn, các phóng viên quay phim chúng tôi vẫn còn đủ, nguyên vẹn. Chúng tôi vui mừng mang về hậu phương những thước phim quay trong thực tế chiến đấu của bộ đội ta, những thước phim vô giá mà các phóng viên chúng tôi đã ghi được bên cái chết trong chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ...


