CÂU CHUYỆN KỂ CỦA MỘT NGƯỜI CHIẾN SĨ TỪNG CHIẾN ĐẤU BÊN BỜ SÔNG THẠCH HÃN.
Khi đi lấy nước để pha loãng lương khô, anh em tìm thấy một phần thân của đồng đội bị cuốn trôi mắc một cành cây đổ xuống bên bờ Thạch Hãn, phần đầu nhô lên trên qua mặt nước. Khi đưa phần thân ấy lên bờ để an táng đồng đội thì nguyên phần thân dưới đã không còn nữa do bị b.o.m cắt ngang, nội tạng tràn ra bên ngoài. Trên túi áo có một cây bút khắc dòng chữ “Tùng - KTKH”.
Hồi huấn luyện tân binh, mình rất ghét một câu tên Thái, quê Thanh Hoá học ở Tổng Hợp vì mình nhỏ con hơn cậu ấy nên trong huấn luyện hay bị chỉ huy mắng. Cậu ấy hay bảo là yếu thế này thì đánh làm sao được. Rồi khi hai thằng cùng vào Trung đoàn 48 và cùng một tiểu đội, có lần một quả phi pháo b.ắ.n đúng gần cửa hầm. Cậu Thái nhoài người ra che, rồi đẩy mình vào bên trong. Rồi cậu Thái bị tróc hết da lưng, rỉ m.á.u và đen thui. Thế là tự nhiên thấy thằng này chơi được phết. Rồi một vài ngày sau, cậu Thái hy sinh, không còn thithể nữa.Bên bờ Thạch Hãn ngày đó có những lính “chuyên” làm nhiệm vụ “nắn thithể” đồng đội. Tức là mỗi khi các phần thithể được trôi dạt vào bờ Thạch Hãn, thì những người lính này sẽ dùng dây buộc lại các phần thithể tách rời, cắt tóc cho các đồng đội hy sinh, rồi phủi bụi quần áo, đặt vào trong tang võng, rồi an táng ở trong lòng Thành cổ. Tất nhiên là không phải lúc nào cũng có thể “nắn” được như vậy và không phải ai hy sinh cũng được may mắn như thế…



