Bài viết

CÂU CHUYỆN KỂ Người thương binh không đầu hàng số phận – Anh hùng La Văn Cầu

La Văn Cầu sinh năm 1931 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo tại tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những tháng ngày gian khó dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Chứng kiến quê hương bị giày xéo, nhân dân lầm than, từ khi còn rất trẻ, ông đã nuôi trong mình khát vọng được cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Năm 1948, khi mới 17 tuổi, La Văn Cầu tình nguyện gia nhập quân đội. Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, ông luôn là người lính quả cảm, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất. Chiến công đã làm nên tên tuổi của ông diễn ra trong Chiến dịch Biên giới năm 1950 tại cứ điểm Đông Khê. Khi đơn vị được giao nhiệm vụ tiêu diệt lô cốt địch, La Văn Cầu là người mang bộc phá mở đường cho đồng đội xung phong.

Hà Nội12/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN KỂ     Người thương binh không đầu hàng số phận – Anh hùng La Văn Cầu

CÂU CHUYỆN KỂ

Người thương binh không đầu hàng số phận – Anh hùng La Văn Cầu

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, có biết bao người con ưu tú đã hiến dâng tuổi thanh xuân, máu xương và cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Giữa những tấm gương sáng ngời ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu luôn là biểu tượng của ý chí kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần vượt lên nghịch cảnh. Không chỉ nổi tiếng với chiến công oanh liệt trên chiến trường, sau chiến tranh, ông còn là một người thương binh giàu nghị lực, không bao giờ đầu hàng số phận.

La Văn Cầu sinh năm 1931 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo tại tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những tháng ngày gian khó dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Chứng kiến quê hương bị giày xéo, nhân dân lầm than, từ khi còn rất trẻ, ông đã nuôi trong mình khát vọng được cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1948, khi mới 17 tuổi, La Văn Cầu tình nguyện gia nhập quân đội. Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, ông luôn là người lính quả cảm, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất.

Chiến công đã làm nên tên tuổi của ông diễn ra trong Chiến dịch Biên giới năm 1950 tại cứ điểm Đông Khê. Khi đơn vị được giao nhiệm vụ tiêu diệt lô cốt địch, La Văn Cầu là người mang bộc phá mở đường cho đồng đội xung phong.

Giữa làn mưa bom đạn, một viên đạn của địch bắn trúng cánh tay phải của ông khiến cánh tay gần như bị đứt lìa, chỉ còn dính lại bằng một phần da. Máu chảy rất nhiều, cơn đau vô cùng dữ dội.

Đồng đội khuyên ông rút lui để cứu chữa. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ấy, La Văn Cầu chỉ nghĩ đến nhiệm vụ phải hoàn thành.

Ông quả quyết nói:

"Nếu chậm một phút, đơn vị sẽ lỡ thời cơ tiêu diệt địch."

Để tiếp tục chiến đấu, ông đề nghị đồng đội dùng lưỡi lê cắt đứt hẳn phần cánh tay đã nát để không còn vướng víu. Sau khi cánh tay được cắt rời, ông ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, lao lên sát lô cốt, đặt bộc phá đúng vị trí rồi kích nổ.

Tiếng nổ vang trời phá tung công sự địch, mở đường cho đơn vị xung phong tiêu diệt cứ điểm Đông Khê, góp phần quan trọng vào thắng lợi của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Chiến công phi thường ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Với thành tích đặc biệt xuất sắc, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng chiến thắng trên chiến trường chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến khác – cuộc chiến với thương tật và những khó khăn của cuộc sống thời bình.

Mất đi một cánh tay, sức khỏe giảm sút, nhưng La Văn Cầu chưa bao giờ cho phép mình sống dựa dẫm hay bi quan. Ông luôn tâm niệm rằng:

"Thương binh tàn nhưng không phế."

Sau khi trở về cuộc sống đời thường, ông tiếp tục học tập, rèn luyện, tích cực lao động sản xuất và tham gia nhiều công tác xã hội. Dù cơ thể mang thương tật suốt đời, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, giản dị và khiêm nhường.

Ở bất cứ nơi nào đến, ông đều dành thời gian kể chuyện truyền thống, giáo dục lòng yêu nước cho thế hệ trẻ. Ông thường nhắc nhở thanh niên rằng:

"Độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao xương máu của các thế hệ cha anh. Vì vậy, tuổi trẻ phải biết trân trọng, học tập tốt, lao động tốt và cống hiến cho đất nước."

Những lời nói mộc mạc ấy xuất phát từ chính cuộc đời đầy hy sinh của ông nên càng có sức lay động mạnh mẽ.

Suốt nhiều năm, La Văn Cầu luôn là tấm gương sáng về bản lĩnh, ý chí và nghị lực sống. Ông không tự hào vì những chiến công của mình mà luôn sống khiêm nhường, gần gũi, hết lòng vì cộng đồng. Đối với ông, phần thưởng lớn nhất chính là được chứng kiến đất nước hòa bình, nhân dân ấm no, hạnh phúc.

Câu chuyện về người thương binh La Văn Cầu đã trở thành bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt lên số phận. Ông đã chiến thắng kẻ thù bằng lòng quả cảm và chiến thắng chính mình bằng nghị lực phi thường.

Là đoàn viên, thanh niên trong thời đại mới, chúng ta không phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ cha anh, nhưng vẫn có những "mặt trận" của riêng mình: học tập, lao động, chuyển đổi số, bảo vệ môi trường, xây dựng nông thôn mới, giữ gìn an ninh trật tự và góp phần phát triển quê hương.

Mỗi việc làm tốt hôm nay, mỗi hành động đẹp vì cộng đồng chính là cách thiết thực để tiếp nối truyền thống anh hùng của dân tộc.

Xin mượn câu nói bất hủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh để khép lại câu chuyện:

"Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước."

Tấm gương Anh hùng La Văn Cầu sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở mỗi chúng ta sống có lý tưởng, có trách nhiệm, dám vượt qua mọi khó khăn, không đầu hàng trước nghịch cảnh và luôn cống hiến hết mình vì Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn