Câu chuyện: Kể về anh lái xe Vương Đình Thúc- Hà Nội
CÂU CHUYỆN KỂ VỀ ANH LÁI XE VƯƠNG ĐÌNH THÚC NGƯỜI HÀ NỘI
Vào cuối năm 1972 đơn vị C722 TNXP chúng tôi được tăng cường 01 xe Ben, cùng đồng chí lái xe tên Thúc.Vì cung đường bảo vệ quá rộng, đêm đến hàng ngàn xe qua cộng với địch ném bom liên tục, sức người không đủ hoàn thành công việc, khi chúng tôi được làm quen với anh chỉ biết anh qua công việc, thấy anh nhiệt tình hòa đồng vui vẻ nhưng ít nói.
Có một buổi chiều tôi không nhớ ngày nào xe của anh bị hỏng, chúng tôi đi làm về thấy xe của anh bị hỏng, chúng tôi đi làm về thấy xe và anh đang nằm trước cửa Đại đội, anh buồn lắm, anh nói với xe là không thương anh, bao nhiêu người đang chờ anh ngoài chiến trường. Tối hôm đó anh không ăn cơm, một mình vẫn mày mò sửa xe. Khi mọi người đã ngủ hết có một người đã đến động viên và hỗ trợ anh sửa xe. Khi sửa xe xong anh thở phào nhẹ nhõm và nói “Xe vẫn còn thương tôi nhiều lắm”. Và anh giáo viên Trịnh Văn Lâm – quê quán Giai Phạm, huyện Văn Giang giáo viên được tăng cường vào dạy bổ túc cho những đồng chí chưa biết chữ đã tặng anh một bài thơ về chiếc xe.



