Bài viết

Câu chuyện kể về cựu chiến binh Đặng Trồng Củ

Ông Đặng Trồng Củ (sinh năm 1960), hiện sinh sống tại phường Ninh Thạnh, tỉnh Tây Ninh, là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy luôn rình rập. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là minh chứng cho lòng dũng cảm và sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Tây Ninh31/05/2026Đoàn phường Thanh Điền (Đoàn phường Thanh Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không cần ghi trong sách giáo khoa nhưng vẫn khiến người nghe lặng đi. Đó là những ký ức được kể lại từ một thời tuổi trẻ đã gửi trọn nơi chiến trường. Với em, câu chuyện của ông ngoại là điều em luôn trân trọng và tự hào. Ông ngoại em – ông Đặng Trồng Củ – nay đã 68 tuổi. Ông có dáng vẻ hiền hậu, chậm rãi của một người đã trải qua nhiều biến động cuộc đời. Thế nhưng, mỗi khi nhắc về chiến tranh, ánh mắt ông lại trầm xuống, như đang trở về một miền ký ức xa xôi với khói lửa, tiếng súng và những người đồng đội từng sát cánh bên nhau. Ngày ấy, ông là chiến sĩ thuộc Trung đoàn 4, Mặt trận 779, dưới sự chỉ huy của Tiểu đội trưởng Hồ Xuân, tham gia chiến đấu tại huyện Ka-Red, tỉnh Công-pông Chàm (Campuchia). Ông kể rằng đó là những tháng ngày vô cùng gian khổ: hành quân trong rừng sâu vào ban đêm, sống trong điều kiện thiếu thốn, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng. Nhiều đêm, ông và đồng đội phải nghỉ tạm trong những hầm đất ẩm lạnh, luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ. Bữa ăn khi ấy chỉ là cơm độn sắn, khoai, đôi khi chỉ đủ cầm hơi. Nhưng khó khăn lớn nhất không phải cái đói, mà là sự nguy hiểm luôn rình rập: mìn, phục kích và những trận tấn công bất ngờ. Có những lúc cả tiểu đội phải nằm im giữa rừng, nín thở chờ tín hiệu, không ai dám cử động hay nói một lời. Năm 1979, ông tiếp tục tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Ông ít khi nhắc đến chiến công, chỉ nói đơn giản rằng khi ấy ai cũng cố gắng sống và hoàn thành nhiệm vụ, sẵn sàng hy sinh nếu cần. Sau mỗi trận đánh, đơn vị lại nhanh chóng chuẩn bị cho nhiệm vụ mới. Trong giai đoạn này, ông được trao 12 huy hiệu và 2 giấy khen, được ông gìn giữ như một phần ký ức quý giá của đời lính. Đến năm 1982, khi tàn quân Pol Pot vẫn còn hoạt động, ông tiếp tục cùng đồng đội tham gia truy quét trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Rừng sâu, đường vắng và những trận phục kích bất ngờ khiến mỗi nhiệm vụ đều đầy rủi ro. Ông kể rằng khi tiếng súng vang lên, người lính không có thời gian để sợ hãi, chỉ biết tiến về phía trước vì nhiệm vụ và đồng đội. Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống bình yên sau nhiều năm tháng khốc liệt. Dù cuộc sống hiện tại giản dị, nhưng trong ông vẫn luôn lưu giữ những ký ức không thể nào quên về một thời “hoa lửa”. Nghe ông kể, em không chỉ cảm thấy tự hào mà còn rất xúc động. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Giữa cuộc sống yên bình, đôi khi con người dễ quên đi giá trị của những điều giản dị như một bữa cơm đủ đầy hay một giấc ngủ không tiếng súng. Chính những câu chuyện của ông đã nhắc em biết trân trọng hiện tại, biết ơn quá khứ và sống có trách nhiệm hơn. Trên mảnh đất Tây Ninh thân thương, vẫn còn nhiều con người như ông – những người đã đi qua chiến tranh và góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Với em, ông không chỉ là người thân mà còn là biểu tượng của một thời tuổi trẻ kiên cường và đầy hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn