Bài viết

Câu chuyện kể về Đặng Văn Triệu:người lính truyền tin từng vác máy nặng 12 kg trong chiến tranh.

Sau 50 năm, hai mảnh đạn vẫn còn trong cơ thể ông, trở thành dấu tích của một thời hoa lửa không thể quên.Trong dòng chảy yên bình của cuộc sống hôm nay, có những con người mà chiến tranh tuy đã lùi xa nhưng dấu tích của nó vẫn còn hiện hữu. Đặng Văn Triệu là một trong những người như vậy. Suốt hơn 50 năm qua, hai mảnh đạn vẫn nằm lại trong cơ thể ông như một chứng tích sống động của một thời hoa lửa đầy gian khổ, hi sinh nhưng cũng vô cùng hào hùng. Những vết thương ấy không chỉ thuộc về riêng

Gia Lai08/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời trai trẻ, ông Triệu là một thanh niên giàu lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm. Khi đất nước cần, ông lên đường nhập ngũ với niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Ông được giao nhiệm vụ làm lính truyền tin – một công việc tuy thầm lặng nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng trên chiến trường. Trên vai ông luôn mang theo chiếc máy truyền tin nặng khoảng 12 kg, cùng với các thiết bị liên lạc khác. Mỗi bước hành quân là một thử thách, khi ông phải băng qua rừng sâu, vượt suối, leo đèo trong điều kiện khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực và luôn đối mặt với nguy hiểm rình rập.

Không chỉ vất vả về thể lực, công việc của ông còn đòi hỏi sự nhanh nhạy và dũng cảm. Trong những trận đánh ác liệt, ông phải giữ vững đường dây liên lạc giữa các đơn vị, đảm bảo mệnh lệnh được truyền đi kịp thời và chính xác. Giữa tiếng bom nổ, đạn bay, người lính truyền tin như ông luôn phải di chuyển liên tục, có khi băng qua những khu vực nguy hiểm nhất. Chính vì vậy, họ thường trở thành mục tiêu dễ bị tấn công.

Trong một trận chiến dữ dội, khi đang làm nhiệm vụ, Đặng Văn Triệu không may bị trúng đạn. Những mảnh kim loại găm sâu vào cơ thể khiến ông ngã xuống giữa chiến trường khốc liệt. Đó là khoảnh khắc mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên vô cùng mong manh. May mắn thay, đồng đội đã không bỏ rơi ông, họ nhanh chóng đưa ông ra khỏi trận địa để cứu chữa. Nhờ sự tận tâm của các y bác sĩ, ông giữ được mạng sống, nhưng hai mảnh đạn nhỏ vẫn không thể lấy ra và ở lại trong cơ thể ông cho đến tận hôm nay.

Sau khi chiến tranh kết thúc, ông Triệu trở về quê hương với những vết thương không bao giờ lành hẳn. Ông bắt đầu cuộc sống mới như bao người khác: lao động, lập gia đình và nuôi dạy con cái. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn nỗ lực vươn lên, không đầu hàng số phận. Những khi trái gió trở trời, vết thương lại đau nhức, nhưng ông vẫn âm thầm chịu đựng, không một lời than vãn.

Điều đáng quý ở Đặng Văn Triệu chính là tinh thần lạc quan và thái độ sống tích cực. Ông không coi những mảnh đạn là gánh nặng, mà xem đó như kỷ vật của một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc. Ông thường kể lại câu chuyện của mình cho con cháu nghe, không phải để nhắc đến nỗi đau, mà để giáo dục về lòng yêu nước và sự trân trọng hòa bình.

Câu chuyện của ông khiến chúng ta không khỏi xúc động và suy ngẫm. Hai mảnh đạn còn nằm lại trong cơ thể ông không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của ý chí kiên cường và sự hi sinh cao cả. Qua đó, thế hệ trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, biết ơn những người đã hi sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Chiến tranh đã qua, nhưng những con người như Đặng Văn Triệu vẫn là những “nhân chứng sống” của lịch sử. Họ nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người. Vì vậy, mỗi chúng ta cần sống có trách nhiệm hơn, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với những hi sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn