Thân nhân liệt sĩ, người có công

Câu chuyện kể về Liệt sĩ Nguyễn Đức Tạo,

Liệt sĩ Nguyễn Đức Tạo, quê quán: khối Đồng Thanh, xã Quỳnh Lập, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An (nay thuộc phường Tân Mai,Nghệ An), sinh năm 1949, hy sinh năm 2024.

Nghệ An07/07/2026Ngô Thị Phương Trang (Đoàn phường Hoàng Mai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dạo bước dọc những con phố trong ngày hạ chuyển thu, ngắm những vệt nắng đầu ngày khẽ trải lên mặt đường, lắng nghe tiếng còi xe, tiếng bước chân và nhịp sống đang hối hả trôi qua, ta bỗng thấy bình yên hiện hữu trong từng khoảnh khắc nhỏ bé của cuộc đời. Thế nhưng, phía sau sự bình yên tưởng như hiển nhiên ấy là biết bao sự hy sinh âm thầm mà thời gian không thể xóa nhòa. Có những con người đã ngã xuống không phải giữa khói lửa chiến tranh, nhưng vẫn khiến cả đất nước nghẹn lòng bởi sự cao đẹp và thiêng liêng, để mỗi sớm mai đất nước vẫn được thức dậy trong tiếng cười và ánh nắng.Và câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Đức Tạo là một câu chuyện như thế.

Giữa mái ấm của một gia đình có sáu anh chị em, Nguyễn Đức Tạo là người anh cả. Từ thuở nhỏ, anh đã sớm biết sẻ chia, đỡ đần cha mẹ và trở thành điểm tựa tinh thần cho các em. Ít ai ngờ rằng, người con trai ấy sau này sẽ hiến dâng cả tuổi xuân và cuộc đời mình cho sự bình yên của Tổ quốc.

Tháng 7 năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, sau thời gian huấn luyện, đồng chí tình nguyện lên đường nhập ngũ, trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam - một trong những chiến trường ác liệt nhất miền Nam lúc bấy giờ. Năm 1973, trong một trận chiến khốc liệt, đồng chí bị thương nặng, vĩnh viễn mất đi một bên mắt. Dẫu mang trên mình thương tật của chiến tranh, ý chí và nghị lực của người lính vẫn không hề suy giảm. Trở về quê hương sau những năm tháng cống hiến cho cách mạng, đồng chí kết duyên cùng chị Nguyễn Thị Máy, cùng nhau xây dựng một mái ấm bình dị. Từ năm 1974 đến năm 1983, sáu người con lần lượt ra đời, trở thành niềm hạnh phúc lớn lao và là động lực để anh vượt lên những đau thương do chiến tranh để lại.

Chiến tranh khép lại, nhưng những vết thương mà nó để lại trên cơ thể và trong tâm hồn người lính thì chưa bao giờ lành. Trở về quê hương với một bên mắt vĩnh viễn gửi lại chiến trường, anh chọn cho mình một cuộc sống bình dị bên gia đình, lặng lẽ lao động, lặng lẽ cống hiến và âm thầm chống chọi với những di chứng chiến tranh đeo bám suốt quãng đời còn lại. Không một lời than vãn, không kể công, anh luôn giữ trọn phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: sống giản dị, kiên cường, nghĩa tình và trách nhiệm. Với các con, anh không chỉ là người cha hết lòng vì gia đình mà còn là người thầy đầu tiên dạy về lòng yêu nước, về sự tử tế, về trách nhiệm với cộng đồng và sự biết ơn đối với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Hơn nửa thế kỷ sau ngày rời chiến trường, người lính năm nào cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Ngày 27 tháng 4 năm 2024 (âm lịch), anh thanh thản đi về cõi vĩnh hằng, khép lại một cuộc đời bình dị nhưng được viết nên bằng lòng quả cảm, sự hy sinh và tình yêu Tổ quốc. Và rồi, ngày 12 tháng 12 năm 2025, Thủ tướng Chính phủ ký Quyết định số 2705 cấp Bằng “Tổ quốc ghi công” cho liệt sĩ Nguyễn Đức Tạo. Dẫu rằng anh không thể để trực tiếp đón nhận danh hiệu thiêng liêng ấy, nhưng sau tất cả những năm tháng lặng lẽ cống hiến và chịu đựng, sự hy sinh của anh cuối cùng cũng được Tổ quốc gọi tên, được lịch sử ghi nhớ và được các thế hệ mai sau trân trọng. Sự ghi nhận ấy không chỉ là niềm an ủi lớn lao đối với gia đình, mà còn là lời tri ân thiêng liêng của Tổ quốc đối với một người lính đã hiến dâng cả tuổi trẻ, một phần thân thể và gần như trọn vẹn cuộc đời mình cho độc lập, tự do và bình yên của dân tộc.

Một phần tuổi xuân gửi lại chiến trường, một phần thân thể mãi mãi nằm lại trong ký ức chiến tranh, và cả cuộc đời dành trọn cho Tổ quốc. Cuộc đời của anh là minh chứng rằng bình yên hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng máu xương trong những năm tháng chiến tranh, mà còn bằng sự kiên cường, âm thầm chịu đựng và cống hiến của những người lính suốt cả cuộc đời. Đó cũng là bài học vô giá về lý tưởng sống, về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện kể về Liệt sĩ Nguyễn Đức Tạo, | Câu chuyện thời hoa lửa