Câu chuyện kể về trận đánh ở Đường 9 - Khe Sanh - Quảng trị vào tết mậu thân 1968
Câu chuyện kể về trận đánh ở Đường 9 - Khe Sanh - Quảng trị vào tết mậu thân 1968

Câu chuyện theo lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Thành thuộc sư đoàn 136 đặc công cơ động:
Tết Mậu Thân năm 1968, các ông ăn Tết ở bên Lào, đêm ngày 5 tháng 2 năm 1968, vượt sông Sê-Pun nhận được lệnh từ ngoài Bắc. Sáng ngày 6 các ông có mặt tập kết ở Quảng Trị. Trung đoàn của ông nhận được lệnh đánh từ Cồn Tiên lên Dốc Miếu. Cách cầu Hiền Lương bây giờ 5 km. Các ông đánh đến đó thì nhận được lệnh của sư đoàn quay về đánh vào sông Thạch Hãn, dọc theo Đường 9 đánh lên Khe Sanh. Khi đánh vào đến Khe Sanh thì họa lực của quân đỉnh rất mạnh, dùng pháo BM bay lên trời như ong. Bộ đội mình lúc bấy giờ không có xe tăng, chủ yếu là pháo cối 120 li, pháo cối 85-61, súng bộ binh có Trung Liên và Đại Liên, súng tiểu liên AK-47. Các ông đánh vào Khe Sanh dọc theo Đường 9, máy bay địch bên trên giải chất hóa học, lá cây rụng hết. Khi quân giải phóng mình hở ra rồi thì trực thăng nó cắm đầu cắm cổ đuổi, và bên cạnh đó là pháo ở dưới Quảng Trị bắn lên. Khi lên các ông đánh vào thị trấn Khe Sanh, tỉnh Quảng Trị, lúc bấy giờ địch bắt đầu dùng pháo từ bên ngoài thành Quảng Trị bắn lên để cản đứng đơn vị của quân giải phóng. Lúc đó đơn vị của các ông đánh đến đó thì có lệnh dừng lại để bao vây thị trấn Khe Sanh. Khi đánh lên Khe Sanh thì lúc bấy giờ đơn vị của ông nếu như không giữ được thác nước là quân ta chết hết. Quân ta vừa đói vừa khát, không có nước uống. Khi đánh lên đơn vị của ông đánh chiếm thác nước, quân địch dùng pháo bắn sập thác nước. Lúc đó hai bên tranh chấp nhau một con suối gọi là suối LaLa. Hai bên tranh chấp giành giật lấy từng ống nước. Khi các ông đánh chiếm được suối rồi đánh vào thị trấn Khe Sanh, quân địch rút về thành cổ. Quân địch cố thủ ở đấy để dùng pháo từ dưới đó bắn lên khu vực Cồn Tiên với Khe Sanh. Sau đó đơn vị ông nhận được lệnh đánh từ Khe Sanh lên làng Vây, cứ điểm của làng mạnh hơn cứ điểm Điện Biên Phủ. Nó mạnh hơn nhiều vì ở Điện Biên Phủ chưa có vũ khí, vẫn còn thô sơ. Nhưng vũ khí ở làng Vây thì pháo cỡ lớn, loại vua chiến trường 175 ly, bắn từ ở dưới đó. Chặn các ông không lên nổi làng Vây. Đêm hôm đó các ông đánh lên làng Vây thì quân địch chết. Quân ta cũng hy sinh nhiều, nằm như dạ trên đường chiến. Sau khi đánh chiếm được làng Vây thì có một sư đoàn 304 tiếp quân để các ông tiếp tục đánh xuống Thạch Hãn. Dọc sông Thạch Hãn, trung đoàn 24 của sư đoàn 304 chiếm giữ làng Vây. Trung đoàn của ông tiếp tục đánh từ làng Vây, đánh dọc theo Khe Sanh, đánh xuống sông Thạch Hãn. Có một trung đoàn được đánh vào trong thành phố Quảng Trị, hy sinh rất nhiều. Trung đoàn chiếm giữ ở đầu cầu Quảng Trị, hy sinh hết, không còn một ai. Sau trận đấy, đơn vị ông được lệnh đánh dọc xuống theo sông Thạch Hãn, sau đó lại nhận lệnh quay lại sân bay, đại đội ông hy sinh gần hết. Máy bay địch thả lưới xuống, vớt quân giải phóng mình. Ông cũng rất may, ông lăn xuống mương cứng ở đường băng. Ông lần theo đó rút ra khỏi sân bay. Lúc bấy giờ, ông bị thương rất nặng. Dân Vân Kiều đi khiêng cáng thương binh, tiếp đạn lương thực. Ông gặp đơn vị tiếp ứng, nhập vào đơn vị đó và sống sót. Thực tế là đơn vị của ông đã hy sinh hết.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



