Câu chuyện ký ức Tết Mậu Thân 1968
Ông Hà Xuân Đào (Sinh năm 1948, Nhập ngũ năm 1968, hiện là CCB thôn Tân Thắng xã Hùng An), mỗi khi Tết đến lại nhớ về những ngày xuân đặc biệt của năm 1968.
Khi ấy, ông là chiến sĩ thông tin. Đêm giao thừa, thay vì sum họp cùng gia đình, ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ giữ vững đường dây liên lạc giữa các đơn vị. Trời Huế lạnh buốt, mưa phùn lất phất. Trong chiếc ba lô nhỏ, ông vẫn giữ một chiếc bánh chưng mẹ gửi từ quê ra trước đó ít ngày.
Tiếng pháo giao thừa vừa dứt cũng là lúc tiếng súng vang lên khắp nơi. Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân bắt đầu. Những con đường vốn đông vui ngày Tết bỗng trở thành chiến trường ác liệt. Ông Đào cùng đồng đội liên tục di chuyển để nối lại các đường dây bị đứt bởi bom đạn.
Có lần, giữa làn đạn, người đồng đội thân thiết nhất của ông là anh Trần Văn Nam bị thương nặng. Dù nguy hiểm, ông vẫn cùng hai chiến sĩ khác đưa anh vào nơi trú ẩn. Trước khi được chuyển về tuyến sau, anh Nam nắm chặt tay ông và nói:
"Nếu tôi không trở về, hãy thay tôi thăm mẹ."
May mắn thay, anh Nam đã sống sót sau trận chiến. Nhưng nhiều đồng đội khác đã mãi mãi nằm lại trong mùa xuân năm ấy.
Sau những ngày chiến đấu căng thẳng, đơn vị của ông tranh thủ đón một cái Tết muộn. Mâm cơm chỉ có ít gạo, vài hộp lương khô và chút trà nóng. Mọi người cùng nhau thắp nén hương tưởng nhớ những người đã hy sinh. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu giá trị của hòa bình.



