câu chuyện ký ức tham gia kháng chiến của ông Hà Trung Thông
câu chuyện ký ức tham gia kháng chiến của ông Hà Trung Thông
Tôi là Hà Trung Thông, sinh năm 1949. Năm tháng trôi qua thật nhanh, giờ đây mái tóc đã bạc, nhưng những ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ của tôi và của biết bao người đồng đội đã cùng nhau chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Tôi nhập ngũ khi còn rất trẻ. Khi ấy trong lòng chỉ có một suy nghĩ giản dị: đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải lên đường bảo vệ quê hương. Những ngày đầu trong quân ngũ, chúng tôi trải qua nhiều cuộc hành quân dài, băng qua rừng sâu, vượt suối, vượt dốc, có những ngày chỉ ăn vội miếng lương khô rồi lại tiếp tục lên đường. Có một trận chiến mà đến nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Hôm đó đơn vị tôi được giao nhiệm vụ giữ một khu vực đồi thấp, nơi được coi là vị trí quan trọng để bảo vệ tuyến đường phía sau. Chúng tôi vừa hành quân đến nơi thì nhanh chóng đào công sự, chuẩn bị cho tình huống có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Khoảng gần trưa, từ xa bắt đầu vang lên những tiếng pháo. Chỉ ít phút sau, bom đạn dội xuống khu vực chúng tôi đang chốt giữ. Mặt đất rung chuyển, khói bụi phủ kín cả sườn đồi. Trong khoảnh khắc ấy, mỗi người lính chỉ còn biết bám chặt công sự và giữ vững vị trí của mình. Trận chiến diễn ra rất căng thẳng. Đạn bay qua đầu liên tục, tiếng súng vang lên khắp nơi. Tôi và đồng đội vừa chiến đấu vừa động viên nhau. Dù hoàn cảnh lúc ấy rất nguy hiểm, nhưng không ai có ý định rời bỏ vị trí. Điều khiến tôi nhớ nhất trong trận chiến ấy là tình đồng đội. Trong lúc giao tranh ác liệt, một người anh trong đơn vị đã bò qua làn đạn để tiếp thêm đạn cho chúng tôi. Hình ảnh ấy khiến tôi vô cùng xúc động. Giữa chiến trường khốc liệt, mỗi người lính luôn sẵn sàng vì nhau. Sau nhiều giờ giao tranh, nhờ tinh thần chiến đấu kiên cường của cả đơn vị, chúng tôi đã giữ vững được vị trí. Khi tiếng súng dần lắng xuống, ai nấy đều mệt mỏi, nhưng trong lòng lại dâng lên niềm vui vì đã hoàn thành nhiệm vụ. Đến hôm nay, khi đã trở về cuộc sống bình yên nơi quê nhà, mỗi lần nhớ lại những năm tháng ấy, tôi luôn cảm thấy tự hào vì đã được góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc. Những người lính năm xưa có thể đã già đi theo thời gian, nhưng tình đồng đội và những ký ức về một thời chiến đấu vẫn mãi còn trong tim. Tôi luôn mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống của cha anh, sống có trách nhiệm và cùng nhau xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.



