câu chuyện Ký ức về người mẹ nuôi lính trong hầm ẩm
Ngày tôi đóng quân ở vùng giáp rừng, đơn vị hay ghé trú nhờ nhà má Năm – một người phụ nữ gầy, hai bàn tay thô ráp nhưng ánh mắt lúc nào cũng ấm.
Má Năm có cái hầm nhỏ dưới nền bếp. Trời mưa, hầm ẩm thấp, nền đất lúc nào cũng lạnh. Thế mà má cứ dúi bọn tôi xuống đó mỗi khi tiếng máy bay ầm ầm kéo tới.
Tôi nhớ có lần bom nổ gần, đất sập xuống cửa hầm. Trong bóng tối, má Năm nắm tay tôi, run nhưng vẫn nói:
“Mấy đứa ráng. Qua cơn này má tính cho ăn cơm bắp.”
Khi được kéo ra, cả người má dính đầy đất. Vậy mà má cười, nói như chuyện thường ngày.
Giờ mỗi khi trời nổi giông, tôi lại nhớ đến mùi khói bếp của má và cái hầm ẩm đầy tình người ấy.



