CÂU CHUYỆN: "LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI"
"Bác nhập ngũ năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi. Hành trang chỉ có vài bộ quần áo, chiếc ba lô và lời dặn của mẹ: 'Đi mạnh giỏi, khi nào đất nước hòa bình thì về.'
Trước ngày lên đường, bác viết một lá thư gửi về cho gia đình, hứa sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng vì đơn vị hành quân gấp nên lá thư ấy chưa kịp gửi.
Trong những tháng ngày ở chiến trường Quảng Trị, bom đạn diễn ra liên tục. Có những đêm cả đơn vị chỉ ngủ được vài chục phút. Đồng đội của bác nhiều người mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.
Một buổi chiều sau trận chiến ác liệt, bác cùng đồng đội kiểm tra lại quân số. Người bạn thân nhất của bác – anh Trần Văn Lâm – đã hy sinh khi che chắn cho đồng đội vượt qua làn đạn. Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ kịp nói: 'Nếu cậu còn sống, nhớ về thăm mẹ mình.'
Sau ngày đất nước thống nhất, điều đầu tiên bác làm là tìm đến quê của người đồng đội ấy. Khi trao lại những kỷ vật còn giữ, mẹ anh Lâm chỉ ôm lấy bác và khóc. Bà nói: 'Con còn sống trở về là mẹ mừng rồi.'
Đến lúc đó, bác mới nhớ đến lá thư năm nào vẫn nằm nguyên trong ba lô. Lá thư đã theo bác suốt những năm tháng chiến tranh mà chưa bao giờ được gửi.
Bây giờ mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, bác luôn nói với các cháu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và bằng cả những ước mơ còn dang dở của biết bao người lính.
Các cháu hôm nay không phải cầm súng như thế hệ bác, nhưng hãy học tập thật tốt, sống tử tế, yêu quê hương và góp phần xây dựng đất nước. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh."



