Câu chuyện: “Lá thư chưa kịp gửi” NĐC
Trước ngày vào chiến trường, Nguyễn Văn Thạc đã viết rất nhiều trong nhật ký. Trong đó có một câu chuyện khiến nhiều người xúc động. Anh yêu một cô gái ở Hà Nội. Trước khi đi, anh viết một bức thư nhưng không gửi. Anh ghi trong nhật ký: “Có những điều không thể nói thành lời. Chiến tranh không cho phép mình yếu đuối. Nhưng trái tim thì vẫn cứ nhớ…” Trên đường hành quân vào Nam, giữa rừng Trường Sơn, anh vẫn mang theo lá thư ấy. Những đêm dừng chân, anh lấy ra đọc lại, rồi lại cất đi. Một lần
Trước ngày vào chiến trường, Nguyễn Văn Thạc đã viết rất nhiều trong nhật ký. Trong đó có một câu chuyện khiến nhiều người xúc động.
Anh yêu một cô gái ở Hà Nội. Trước khi đi, anh viết một bức thư nhưng không gửi. Anh ghi trong nhật ký:
“Có những điều không thể nói thành lời. Chiến tranh không cho phép mình yếu đuối. Nhưng trái tim thì vẫn cứ nhớ…”
Trên đường hành quân vào Nam, giữa rừng Trường Sơn, anh vẫn mang theo lá thư ấy. Những đêm dừng chân, anh lấy ra đọc lại, rồi lại cất đi.
Một lần, đơn vị dừng nghỉ sau một chặng hành quân dài. Anh viết:
“Nếu mai này mình không trở về, có ai thay mình gửi lá thư đó không? Hay nó sẽ nằm lại đâu đó giữa rừng…”
Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại Quảng Trị, anh hy sinh khi mới 20 tuổi.
Lá thư ấy không bao giờ được gửi đi.


