Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂU CHUYỆN: LA VĂN CẦU CHẶT TAY TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU

Hưng Yên18/11/2025Nguyễn Ngọc Thịnh ( tổng hợp) (Phường Trần Hưng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến trường Đông Khê năm 1950 mịt mù khói lửa. Trên các sườn núi đá dựng đứng, quân ta đang chiến đấu quyết liệt để mở thông biên giới và phá thế bao vây của quân Pháp. Trong đội quân xung kích của Đại đoàn 308 có một chàng trai người Tày nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn và gan dạ – La Văn Cầu, mới hơn hai mươi tuổi.

1. Mệnh lệnh xông lên Buổi chiều hôm đó, đơn vị của anh được giao một nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: phải phá hủy lô cốt đầu cầu – vị trí then chốt đang khống chế toàn bộ trận địa. Bộc phá được buộc chắc trước ngực, La Văn Cầu cúi người lao vào làn đạn đang quét dữ dội. Tiếng súng địch nổ chát chúa, đất đá văng tung tóe. Nhưng bước chân của anh vẫn mạnh mẽ, dứt khoát. — “Dù thế nào cũng phải phá được lô cốt này!”
Anh tự nhủ, ánh mắt sáng như lửa.

2. Bị trọng thương giữa lúc xung phong Khi chỉ còn vài chục mét nữa là tới mục tiêu, một tràng đại liên từ lô cốt quét xéo qua. La Văn Cầu cảm thấy một cơn đau buốt như xé thịt. Anh nhìn xuống: Cánh tay phải của anh bị bắn dập nát, gần như lìa khỏi cơ thể. Máu đỏ tươi tuôn xuống mặt đất. Anh loạng choạng nhưng vẫn ôm chặt khối bộc phá. Đồng đội phía sau hét lên: — “Cầu! Rút về đi! Tay cậu bị thương rồi!” Nhưng La Văn Cầu nghiến răng, gầm lên giữa tiếng bom đạn: — “Không! Phải phá lô cốt! Không được lui!”

3. Quyết định phi thường: xin đồng đội chặt bỏ cánh tay Cánh tay dập nát đung đưa trước ngực, vướng vào dây bộc phá khiến anh không thể xông lên. Mỗi bước chạy đều đau đớn đến nghẹt thở. Anh quay lại nói với đồng đội, giọng cứng rắn: — “Chặt… chặt giúp tôi cánh tay này! Nhanh!” Đồng đội sững sờ, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Trong tiếng đạn rít và khói lửa, họ nghiến răng… chặt phăng phần tay bị thương, giải thoát cho anh khỏi sự vướng víu chết người. Máu bắn lên áo, lên đá, lên cả mặt anh. Nhưng La Văn Cầu vẫn đứng vững, hơi thở mạnh và gấp, ánh mắt kiên định.

4. Hoàn thành nhiệm vụ trong lửa đỏ Chỉ còn lại một cánh tay, La Văn Cầu ôm bộc phá, lao lên như một mũi tên sống. Mỗi bước chân là một vệt máu dài. Tiếng hô xung phong vang dội sau lưng anh. Anh áp sát lô cốt, hét lên: — “Vì Tổ quốc! Vì đồng bào!” Rồi anh đặt bộc phá đúng vị trí. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, lô cốt bị thổi tung. Quân Pháp hoảng loạn, tuyến phòng thủ của chúng bị phá vỡ. Bộ đội ta tràn lên, giành thắng lợi quyết định. La Văn Cầu gục xuống, mắt mở to nhìn đồng đội và thì thầm: — “Lô cốt… đã bị diệt… rồi…”

5. Người anh hùng sống mãi La Văn Cầu được cứu chữa kịp thời và tiếp tục cống hiến sau chiến dịch. Chiến công “chặt tay tiếp tục chiến đấu” trở thành một trong những biểu tượng rực sáng nhất của lòng dũng cảm và tinh thần quyết tử vì độc lập dân tộc. Năm 1951, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Đến nay, khi nhắc đến tinh thần chiến đấu quả cảm, người ta vẫn nhắc đến cái tên La Văn Cầu – người chiến sĩ dám hy sinh cả thân thể mình để mở đường cho chiến thắng của quân đội và của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn