Câu chuyện "Lấy thân cứu pháo" tại Dốc Chuối
Câu chuyện "Lấy thân cứu pháo" tại Dốc Chuối
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, đơn vị thực hiện nhiệm vụ kéo pháo ra khỏi trận địa theo phương án tác chiến mới. Khi đi đến khu vực Dốc Chuối, con đường vừa hẹp, vừa cong lại vô cùng nguy hiểm (một bên là vách núi, một bên là vực sâu). [1, 2]
Khẩu pháo nặng hơn hai tấn bất ngờ bị đứt dây tời và lao nhanh xuống dốc.
Tô Vĩnh Diện cùng một chiến sĩ khác đang giữ càng pháo để lái hướng đi.
Dù dây kéo pháo tiếp tục bị đứt khiến pháo lao với tốc độ lớn và đồng đội bị hất văng, Tô Vĩnh Diện vẫn bình tĩnh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh hô lớn: “Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo”.
Anh buông tay lái, dũng cảm lao lên phía trước và dùng chính cơ thể mình chèn vào bánh pháo. Nhờ hành động quyết liệt đó, đồng đội kịp thời ghìm giữ được khẩu pháo dừng lại. [1
Tuy nhiên, bánh pháo đã đè lên người và anh đã vĩnh viễn ra đi ở tuổi 30. Câu hỏi cuối cùng anh dành cho đồng đội trước lúc nhắm mắt là: "Pháo có sao không?"



