Câu chuyện Lê Quý Đôn
Trường Cao đẳng Cơ giới Xây dựng
Lê Quý Đôn tên thật là Lê Danh Phương, quê ở làng Đồng Phú, huyện Duy Tiên, trấn Sơn Nam (nay thuộc tỉnh Hà Nam).
Ông là vị quan thời Lê trung hưng, cũng là nhà thơ và được mệnh danh là “nhà bác học lớn của Việt Nam trong thời phong kiến”.
Lê Quý Đôn là một tấm gương sáng về tài năng và sự học hỏi không ngừng. Ngay từ khi còn nhỏ, ông đã nổi bật với trí tuệ vượt trội.
Năm 14 tuổi, ông theo cha lên kinh đô Thăng Long và đã hoàn thành toàn bộ sách kinh điển của Nho gia như Tứ thư, Ngũ kinh, Bách gia chư tử.
Kể từ đó, con đường khoa bảng của ông bắt đầu rực rỡ. Năm 17 tuổi, ông thi Hương và đỗ Giải nguyên. Đến năm 27 tuổi, ông thi Hội đỗ Hội nguyên và tiếp tục đỗ Đình Bảng nhãn trong kỳ thi Đình.
Không chỉ xuất sắc trong học tập, Lê Quý Đôn còn có sự nghiệp quan trường huy hoàng.
Sau khi đỗ đạt, ông lần lượt giữ nhiều chức vụ quan trọng dưới triều Lê - Trịnh, bao gồm: Hàn lâm thừa chỉ, Toản tu Quốc sử quán (1754), Thị giảng Viện Hàn lâm (1757), Đốc đồng xứ Kinh Bắc (1764), Thị thư kiêm Tư nghiệp Quốc Tử Giám (1767), Tán lý quân vụ, Phó Đô ngự sử (1768), Công bộ hữu thị lang (1769), Bồi tụng (Phó thủ tướng) (1773), Tổng tài Quốc sử quán (1775), Hiệp trấn tham tán quân cơ Trấn phủ Thuận Hóa (1776), Hiệp trấn Nghệ An (1783) và Công bộ Thượng thư (1784).
Với tài năng xuất chúng và sự nghiệp quan trọng, Lê Quý Đôn đã để lại một di sản trí tuệ lớn lao cho đất nước, trở thành một trong những học giả vĩ đại của Việt Nam.



