Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện lịch sử 10a4 (20)

câu chuyện lịch sử

Quảng Trị05/03/2026Nguyễn Hoàng Duy (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHAN ĐỀ: Bến Đò Tùng Luật: "Bản Hùng Ca" Của Những Chuyến Chèo Cảm Tử

Nếu sông Thạch Hãn là dòng sông máu của Thành Cổ, thì bến đò Tùng Luật bên bờ sông Bến Hải lại là "cầu nối thép" giữa đất liền và đảo tiền tiêu Cồn Cỏ. Trong những năm tháng đánh Mỹ ác liệt, bến đò này đã trở thành mục tiêu hủy diệt của không quân và hải quân địch, nơi mỗi mét khối nước sông đều phải gánh chịu sức nặng của bom tạ và thủy lôi. • Nhân chứng sống tiêu biểu: Ông Trần Văn Thà (ngụ tại làng Tùng Luật, xã Vĩnh Giang) là một trong những tay chèo quả cảm của "Trung đội dân quân cảm tử" năm xưa. Ông là người đã trực tiếp cầm lái những con thuyền gỗ thô sơ, xuyên qua hàng rào lửa đạn để mang gạo, muối và đạn dược ra tiếp tế cho đồng đội ngoài khơi xa. • Câu chuyện: Những chuyến đi "không hẹn ngày về" Trong ký ức của ông Thà, bến đò Tùng Luật không chỉ là nơi neo đậu tàu thuyền, mà là một "trận đồ bát quái" đầy hiểm nguy. Cuộc rượt đuổi với thần chết: Ông thường kể về những đêm chèo thuyền trong bóng tối đặc quánh, tai nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Có những chuyến đi, thuyền vừa rời bến thì pháo sáng địch bủa vây như ban ngày. Để giữ bí mật và bảo toàn hàng hóa, những người như ông phải dùng tay không chèo quạt nước lặng lẽ, vượt qua những vùng biển đầy rẫy thủy lôi phong tỏa. Tình quân dân thắt chặt: Câu chuyện lay động lòng người nhất là hình ảnh những người mẹ, người chị làng Tùng Luật thức trắng đêm bên bến đò để gói từng nắm cơm, chuẩn bị từng bình nước cho các chiến sĩ. Khi thuyền rời bến, họ chỉ dám vẫy tay chào trong thầm lặng, gửi gắm theo đó là cả niềm tin và hy vọng về một ngày toàn thắng. • Chi tiết đắt giá: "Tiếng mái chèo khua và lời thề giữ đảo" Điểm nhấn đắt giá nhất trong ký ức của ông Thà chính là sự tương phản giữa sự im lặng đáng sợ của biển đêm và ý chí mãnh liệt của người lính. "Biển có thể dậy sóng, nhưng lòng người Tùng Luật chưa bao giờ sờn" – Lời khẳng định này chính là kim chỉ nam cho mọi hành động của họ. Ông Thà kể lại rằng, chi tiết khiến ông ám ảnh và tự hào nhất không phải là những tấm huân chương, mà là cảm giác khi mái chèo chạm vào làn nước mặn chát. Giữa làn "mưa bom bão đạn", các chàng trai Tùng Luật chỉ với chiếc thuyền nan và mái chèo gỗ đã đối đầu với tàu chiến hiện đại của địch. Họ không kể về nỗi sợ bị chìm tàu, mà kể về niềm vui khi thấy ngọn đèn tín hiệu từ đảo Cồn Cỏ le lói phía chân trời – đó là "ánh mắt" của đồng đội đang chờ đợi, là động lực để họ vượt qua mọi lằn ranh sinh tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn