Cựu chiến binh

Câu chuyện lịch sử 10A4 (9)

Câu chuyện lịch sử

Quảng Trị05/03/2026Cáp Lê Ly Na (Phường Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Lửa Đỏ Năm 1967 Ở Cồn Tiên – Dốc Miếu

Trong chuyến tham quan di tích Căn cứ Cồn Tiên – Dốc Miếu, em đã được gặp một bác cựu chiến binh từng trực tiếp chiến đấu tại đây và nay trở thành hướng dẫn viên. Qua lời kể của bác, những năm tháng lịch sử, đặc biệt là năm 1967, hiện lên rõ ràng, chân thực và đầy ám ảnh. Bác đứng lặng một lúc trên đỉnh đồi đất đỏ, rồi chậm rãi nói rằng: “Năm 1967, nơi các cháu đang đứng là một trong những chiến trường ác liệt nhất”. Khi ấy, Cồn Tiên – Dốc Miếu là căn cứ quân sự quan trọng trong hệ thống phòng thủ của Mỹ nhằm ngăn chặn sự chi viện từ miền Bắc. Mỹ đã xây dựng ở đây hàng rào điện tử, hầm ngầm, lô cốt kiên cố và đưa rất nhiều lính đến đóng quân.

Giọng bác trầm xuống khi kể về những ngày giữa năm 1967. Bác nói bom đạn trút xuống gần như mỗi ngày. Đất rung chuyển, khói bụi mù mịt, cây cối bị phá hủy hoàn toàn. Có những ngày, từ sáng đến tối, các chiến sĩ phải sống dưới lòng đất, trong những căn hầm chật hẹp. Bác chỉ tay về một mô đất và nói: “Đó từng là hầm trú ẩn của đồng đội bác”. Bác kể rằng, dù bom đạn ác liệt, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ. Họ vừa chiến đấu, vừa đào hầm, vừa quan sát tình hình địch. Có những người mới hôm qua còn trò chuyện, hôm sau đã hi sinh. Khi nói đến đây, bác dừng lại, đôi mắt đỏ hoe. Bác nói nhiều đồng đội của bác khi ấy chỉ mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Đặc biệt, bác nhắc đến những trận pháo kích dữ dội vào cuối năm 1967, khi Mỹ dùng pháo hạng nặng bắn liên tục để bảo vệ căn cứ. Mặt đất bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom. Nhưng các chiến sĩ vẫn không lùi bước. Họ chiến đấu với tất cả lòng dũng cảm và niềm tin rằng đất nước sẽ thống nhất. Em đứng lặng nghe mà trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nhìn bãi đất đỏ hôm nay yên bình, em thật khó tưởng tượng nơi đây từng là “tọa độ lửa”. Gió vẫn thổi, trời vẫn xanh, nhưng dưới lớp đất kia là biết bao máu và nước mắt.

Bác nói rằng, bác may mắn sống sót trở về. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bác quay lại nơi này. Cảnh vật đã khác, không còn bom đạn, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên. Bác quyết định làm hướng dẫn viên để kể lại cho thế hệ trẻ nghe, để mọi người không quên những năm tháng ấy. Bác nhìn chúng em và nói: “Các cháu được sống trong hòa bình là điều rất quý giá. Hãy cố gắng học tập, vì đó là cách tốt nhất để biết ơn những người đã hi sinh”.

Lời nói của bác khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em cảm thấy biết ơn những người chiến sĩ năm xưa, trong đó có bác. Họ đã trải qua những năm tháng khốc liệt của năm 1967 và những năm chiến tranh ác liệt, để hôm nay em được sống trong hòa bình. Khi rời khỏi Cồn Tiên – Dốc Miếu, em quay lại nhìn lần cuối. Mảnh đất ấy vẫn lặng im dưới ánh nắng, nhưng trong em, nó không còn là một bãi đất bình thường nữa. Nó là chứng nhân của lịch sử. Nó nhắc em nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hi sinh to lớn. Em sẽ không quên câu chuyện của bác. Và em tự hứa sẽ sống tốt hơn, cố gắng học tập thật tốt, để xứng đáng với những năm tháng lửa đỏ của năm 1967 mà các thế hệ cha ông đã trải qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn