Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện lịch sử

kể chuyện

Lạng Sơn08/01/2026Trương Mỹ Hoa (Trương Mỹ Hoa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
câu chuyện lịch sử

Ký ức ở “địa ngục trần gian” của nguyên Phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa

Làm sao biến "địa ngục trần gian" năm xưa thành "thiên đường hạ giới"

Sinh năm 1945 tại Gò Công (Đồng Tháp; trước đây là Tiền Giang), tham gia hoạt động cách mạng từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, bà Trương Mỹ Hoa bị bắt năm 1964 khi mới 19 tuổi. Quãng thời gian thanh xuân đẹp nhất của người con gái - từ năm 19 đến 30 tuổi - được bà dành trọn cho cuộc đấu tranh trong lao tù, với 11 năm bị giam cầm, trong đó có 2 lần bị đày ra Côn Đảo.

Tháng 3.1975, bà được trả tự do vô điều kiện. Hòa bình lập lại, người cựu tù ấy tiếp tục cống hiến không ngừng nghỉ, kinh qua nhiều vị trí quan trọng: Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Phó chủ tịch Quốc hội, Phó chủ tịch nước.

Description: Ký ức ở “địa ngục trần gian” của nguyên Phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa - Ảnh 4.

Bà Trương Mỹ Hoa viếng đồng đội ở nghĩa trang Hàng Dương

Sau khi nghỉ hưu, bà vẫn tận tâm cống hiến với vai trò Chủ tịch Quỹ học bổng Vừ A Dính, Chủ nhiệm CLB Vì Trường Sa - Hoàng Sa thân yêu, để kết nối cộng đồng chăm lo cho các con em đồng bào khó khăn ở biên giới, hải đảo. Những ngón tay năm xưa đã mất vân tay để giữ lại "căn cước" của người cộng sản, hôm nay lại tiếp tục góp phần dựng xây đất nước. Câu chuyện của bà Trương Mỹ Hoa là bài học lịch sử sống động, nhắc nhở chúng ta rằng: để biến "địa ngục trần gian" năm xưa thành nơi hòa bình hôm nay, biết bao máu xương và nước mắt đã đổ xuống.

Mỗi lần về thăm lại chiến trường xưa, thăm lại những đồng đội đã ngã xuống tại nghĩa trang Hàng Dương, bà luôn nhắc nhở thế hệ trẻ về cái giá của hòa bình. Giọng bà chùng xuống đầy xúc động: "Chúng ta giành được thắng lợi, nhưng thắng lợi ấy phải đánh đổi rất lớn bằng sự hy sinh của cả dân tộc, trong đó có sự hy sinh của những người tù. Ngay cả khi Hiệp định Paris được ký kết, nhưng trong nhà lao thì máu vẫn còn đổ. Ở những trại giam của nam vẫn có những đồng chí ra đi, không kịp nhìn thấy giây phút của hòa bình".

Nhớ về những đồng đội đang nằm ở nghĩa trang Hàng Dương, nguyên Phó chủ tịch nước rưng rưng chia sẻ: "Khi về đây, tôi thấy Côn Đảo ngày một phát triển, đó cũng là mong muốn của thế hệ chúng tôi, phải làm sao biến địa ngục trần gian năm xưa thành thiên đường hạ giới".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn