CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
Dưới tán rừng Trường Sơn, chiều buông xuống chậm chạp như cố níu lấy chút yên bình cuối cùng. Gió mang mùi đất ẩm và khói thuốc súng lẩn quẩn trong không khí. Tiểu đội dừng lại bên con dốc nhỏ, ai nấy thở nặng, mồ hôi chảy dọc sống lưng.
Lâm ngồi phệt xuống gốc cây, vừa tháo bi đông vừa lẩm bẩm:
– Chiến tranh gì mà dai như đỉa thế này… Tao mà sống sót về là tao bỏ quê lên phố liền.
Hải liếc sang, nhếch mép cười:
– Mày nói câu đó từ lúc mới vào đơn vị đến giờ rồi. Lên phố chắc cũng nhớ ruộng thôi.
– Nhớ thì nhớ, Lâm cười hề hề, nhưng nhớ trong hoà bình nó khác. Chứ kiểu nhớ lúc này… mệt tim lắm.
Hải không đáp ngay. Anh cúi xuống, lấy trong túi áo lá thư đã nhàu, vuốt phẳng một góc giấy. Với Hải, chiến tranh không phải chuyện lớn lao gì cho cam, nó chỉ là con đường bắt buộc phải đi qua. Không đi thì quê nhà chịu phần cháy.
Tiểu đội trưởng Hoà đứng dậy, phủi đất trên quần, giọng bình tĩnh đến lạ:
– Nghỉ đủ rồi. Chuẩn bị tinh thần. Qua dốc này là chạm địch.
Lâm nhăn mặt:
– Anh Hoà nói nhẹ thế làm em sợ hơn đấy.
Hoà cười mỏng:
– Sợ là đúng. Nhưng sợ mà còn đứng dậy được thì mới là lính.
TrậN đánh nổ ra nhanh và gắt. Tiếng súng dội vào vách núi, dội thẳng vào lồng ngực. Hải lao lên trước, động tác gọn gàng, dứt khoát. Anh không hét nhiều, chỉ ra hiệu bằng tay — kiểu người làm nhiều hơn nói. Phía sau, Lâm vừa chạy vừa chửi thề khe khẽ, mỗi câu chửi như một cách giữ mình tỉnh táo.
Một tiếng nổ chát chúa. Lâm ngã xuống. Hải quay phắt lại, kéo bạn vào hốc đá.
– Đạn sượt thôi, chưa chết được đâu, Lâm cười méo xệch, giọng run nhưng vẫn cố đùa.
– Im miệng. Giữ sức, Hải gắt khẽ, tay run hơn anh nghĩ.
Lâm nhìn Hải, ánh mắt bỗng nghiêm lại:
– Này… nếu tao không qua nổi, mày nhớ về nói với mẹ tao là… tao không hèn. Tao chạy nhanh nhất tổ mà.
Hải nghẹn cổ, chỉ gật đầu:
– Mày còn nợ tao chầu rượu. Chết kiểu này là quỵt đấy.
Lâm cười, rồi đẩy nhẹ vai Hải:
– Đi đi. Đừng quay lại. Tao ổn.
Hải đứng bật dậy, không ngoảnh đầu. Anh biết nếu quay lại, mình sẽ không đi nổi nữa.
Đêm xuống. Trận đánh kết thúc. Con đường vẫn nằm đó, sẫm màu bùn đất và máu. Tiểu đội còn lại không đủ quân số, nhưng vẫn ngồi sát bên nhau, lặng lẽ.
Hoà châm một điếu thuốc, rít sâu:
– Hết chiến tranh, mấy đứa định làm gì?
Không ai trả lời ngay. Hải nhìn lên bầu trời đầy sao, giọng trầm
– Em về nhà. Cày ruộng. Sống cho tử tế. Thế là đủ.
Không có lời hô hào, không có khẩu hiệu. Chỉ có những con người rất trẻ, mang trong mình những ước mơ rất đời, đang đi qua thời hoa lửa bằng tất cả những gì họ có. Và chính sự giản dị ấy làm họ trở nên hào hùng.



