Cựu chiến binh

câu chuyện lịch sử (7)

câu chuyện lịch sử

Quảng Trị27/02/2026Phan Lê Yến Vy (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sự sống không khuất phục trong lòng đất Vịnh Mốc

Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ khốc liệt, khi bom đạn trút xuống không ngừng trên mảnh đất tuyến lửa Vĩnh Linh – Quảng Trị, người dân nơi đây đã lựa chọn một con đường sinh tồn đặc biệt: đi sâu vào lòng đất để giữ lấy sự sống và bảo vệ quê hương. Từ ý chí bám đất, bám làng ấy, Địa đạo Vịnh Mốc ra đời – không chỉ là một công trình quân sự độc đáo mà còn là biểu tượng sáng ngời của tinh thần kiên cường và khát vọng sống mãnh liệt của con người Việt Nam trong chiến tranh.

Nhân chứng của câu chuyện này là Hồ Thị Giữ, người đã sống và lớn lên trong lòng địa đạo những năm tháng ác liệt nhất. Hiện nay bà vẫn còn sống và nhiều lần trở lại nơi từng che chở mình để kể cho thế hệ sau nghe về một thời tuổi thơ đặc biệt – tuổi thơ gắn với bóng tối của lòng đất nhưng luôn rực sáng niềm tin vào ngày mai.

Theo lời bà Giữ kể, vào cuối những năm 1960, Vịnh Mốc trở thành trọng điểm đánh phá dữ dội. Bom rơi ngày đêm, nhà cửa bị san phẳng, mặt đất không còn là nơi an toàn để sinh sống. Trong hoàn cảnh ấy, người dân cùng lực lượng du kích đã quyết định đào một hệ thống địa đạo sâu nhiều tầng trong lòng đất đỏ bazan. Công việc hoàn toàn bằng cuốc, xẻng thô sơ. Đất đào lên phải được chuyển đi trong đêm để tránh máy bay phát hiện. Ánh sáng chỉ le lói từ những ngọn đèn dầu nhỏ, không khí ngột ngạt và thiếu thốn, nhưng không ai nghĩ đến việc rời bỏ quê hương.

Từng mét hầm được mở rộng bằng mồ hôi và ý chí. Dần dần, địa đạo không còn chỉ là nơi trú ẩn tạm thời mà trở thành một “ngôi làng ngầm” thực sự. Trong lòng đất có những căn buồng nhỏ cho từng gia đình, có bếp Hoàng Cầm để nấu ăn không lộ khói, có giếng nước, trạm y tế và cả phòng sinh. Cuộc sống vẫn tiếp diễn trong không gian chật hẹp ấy. Người lớn thay phiên nhau canh gác, lao động; trẻ em được nuôi nấng, dạy dỗ; những câu chuyện, tiếng cười vẫn vang lên giữa lòng đất tối.

Bà Giữ nhớ lại rằng, dù trên mặt đất là tiếng bom rung chuyển, nhưng dưới lòng đất là sự đùm bọc và tình thương. Những gia đình san sẻ từng bát cơm, từng ngụm nước. Mỗi khi có người ốm đau hay phụ nữ sinh nở, cả cộng đồng cùng chung tay giúp đỡ. Chính tinh thần đoàn kết ấy đã biến địa đạo thành pháo đài của sự sống. Trong bóng tối, niềm tin vào ngày đất nước hòa bình vẫn chưa bao giờ tắt.

Chiến tranh kết thúc, bà Giữ bước ra khỏi lòng đất, lớn lên giữa Vĩnh Linh còn in đầy vết tích bom đạn. Thời gian trôi qua, địa đạo không còn là nơi trú ẩn mà trở thành di tích lịch sử, thu hút những bước chân tìm về nguồn cội. Mỗi lần trở lại, bà không chỉ tìm lại ký ức tuổi thơ mà còn kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng con người sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào tương lai.

Câu chuyện về Địa đạo Vịnh Mốc qua lời kể của nhân chứng còn sống giúp chúng ta hiểu rằng sức mạnh của con người không chỉ nằm ở vũ khí, mà trước hết ở ý chí, lòng đoàn kết và tình yêu quê hương. Ngay trong lòng đất tối tăm nhất, sự sống vẫn nảy nở. Và khát vọng hòa bình, tự do của dân tộc Việt Nam chưa bao giờ bị vùi lấp – nó âm thầm lớn lên như mạch nguồn bền bỉ, để rồi một ngày vỡ òa trong ánh sáng độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn