Cựu chiến binh

Câu chuyện lịch sử A4 (109)

Câu chuyện lịch sử

Quảng Trị04/03/2026Trương Thị Kiều My (Phường Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức trên đường băng Tà Cơn

Câu chuyện: Ông Bình nhập ngũ khi chưa đầy hai mươi tuổi và được điều vào mặt trận Đường 9 – Khe Sanh đầu năm 1968. Khi đó, Sân bay Tà Cơn là cứ điểm quan trọng của quân đội Mỹ, với đường băng, hầm ngầm và hỏa lực dày đặc. Ông kể, những ngày cao điểm, pháo nổ liên hồi, đất đỏ bazan tung lên mù trời. Ban ngày máy bay gầm rú trên đầu, ban đêm pháo sáng rực cả vùng đồi. Nhiệm vụ của đơn vị ông là đào công sự, áp sát trận địa, giữ vững vòng vây. “Có những đêm chúng tôi chỉ cách hàng rào căn cứ vài trăm mét,” ông nhớ lại. “Mỗi bước tiến là một lần đối mặt với bom pháo.” Ông không quên hình ảnh đồng đội ngã xuống giữa đất đỏ Khe Sanh. Nhưng giữa gian khổ, họ vẫn động viên nhau bằng những câu nói giản dị: “Cố thêm chút nữa, ngày mai sẽ khác.” Sau nhiều tháng giao tranh ác liệt, chiến sự lắng xuống. Khi trở lại thăm di tích Sân bay Tà Cơn sau này, ông Bình đứng rất lâu bên những xác máy bay còn sót lại. Ông nói, nơi ấy không chỉ là chiến trường, mà là ký ức tuổi trẻ và sự hy sinh của cả một thế hệ.

Chi tiết đắt giá: Sân bay Tà Cơn từng là tâm điểm của chiến dịch Khe Sanh năm 1968 – một trong những trận đánh lớn và khốc liệt nhất tại Quảng Trị. Ông Bình thường nhắc lại một câu mà đơn vị ông truyền tai nhau trong những ngày gian khó: “Đất đỏ Khe Sanh có thể nhuộm màu bom đạn, nhưng không thể làm phai ý chí.” Lời kể của những nhân chứng còn sống như ông giúp thế hệ sau hiểu rằng phía sau những hiện vật trưng bày hôm nay là mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân gửi lại nơi chiến trường năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn