câu chuyện lịch sử a4 (11)
Câu chuyện lịch sử
81 ngày đem ở thành cổ Quảng Trị
Trong một buổi chiều lặng gió, tôi được ngồi cạnh một người lính năm xưa. Giọng ông trầm và chậm, như mang theo cả những năm tháng chiến trường còn vương lại trong ký ức.
Ổng kể rằng “khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi. Ba lô còn thơm mùi vải mới thì đã cùng đồng đội hành quân vào Thành cổ. Những bức tường gạch cũ kỹ trở thành nơi chúng tôi bám trụ giữa mưa bom.
Có những ngày, đất dưới chân rung lên không ngớt. Khói bụi phủ kín bầu trời. Chúng tôi thay nhau giữ từng vị trí, từng góc thành. Tôi nhớ nhất là đêm mưa, khi tôi và anh Hòa ngồi tựa lưng vào nhau, chia nhau nửa bi đông nước. Anh nói: “Ráng giữ nơi này, mai sau đất nước sẽ nhớ.”
Nhiều người đã nằm lại. Tôi may mắn sống sót. Bây giờ trở lại, đứng giữa thảm cỏ xanh mướt, tôi không còn nghe tiếng bom rơi nữa — chỉ nghe lòng mình thầm gọi tên những người bạn đã ở lại mãi với Thành cổ.”



